Chương 21: Trận chiến ác liệt

La bàn tỏa ra ánh sáng đỏ là cảnh báo nguy hiểm cho Trần Ngư, cảm nhận luồng ác khí đang khôngngừng đến gần với tốc độ không giống như bình thường làm cho Trần Ngư không có thời gian chuẩn bị.

cô quay trở lại giường, lấy mấy lá bùa, la bàn bỏ vào túi vải đang để ở bàn đầu giường rồi khoác vội lên vai, không kịp đổi dép, nhón chân bước lên bậu cửa sổ chuẩn bị nhảy ra ngoài.

“cô đang làm gì vậy?” Đồng Triều thấy sắc mặt của Trần Ngư đột nhiên thay đổi, sau đó cầm túi vải chuẩn bị nhảy xuống lầu, lập tức không hiểu hỏi.

Suýt nữa thì quên mất, còn có thằng oắt này.

Trần Ngư đưa tay bắt lấy tay Đồng Triều, ném cậu ta ra ngoài cửa sổ, theo tiếng hét hoảng sợ chói tai của cậu ta mà thả người nhảy xuống dưới.

“cô tính mưu sát tôi hả.” Đồng Triễu thật vất vả giữ vững thân thể, bay đến trước mặt Trần Ngư, nổi giận đùng đùng quát cô.

“anh không muốn chết thì ngậm miệng lại.” Trần Ngư lấy từ túi vải một lá bùa bắt ma trung cấp, khôngchút do dự chạy về phía bắc khu tập thể.

Con ác ma này có ác khí quá nặng, dù nó chưa đến gần nhưng cũng đủ là cho Trần Ngư cảm nhận được nguy hiểm, vì thế không thể ra tay ở nơi có nhiều người được. Cả khu tập thể này, chỉ có phía Bắc nơi có tòa nhà của nhà họ Lâu, bên cạnh có công viên nhỏ trống trải, ở đó cô mới có thể thoải mái hành động được.

Trần Ngư thấy mang dép chạy thật vướng chân nên lập tức hất văng ra, chân trần chạy về phía trước.

Vốn đang cảm thấy Trần Ngư lại lên cơn, lúc này Đồng Triều cũng cảm nhận được điều gì đó, hành động nãy giờ của Trần Ngư đã nói lên sắp có chuyện gì đó xảy ra rồi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Đồng Triều theo sát Trần Ngư, lo lắng hỏi.

“Có thể bảo vệ được anh đến lúc chú Hai anh đến không, chắc phải chờ vận may của anh.” đang nóichuyện, một luồng ác khí đen sì còn hơn bóng đêm cuồn cuộn kéo đến. Luồng ác khí dày đặc đến mức không cần mở Mắt âm dương, Trần Ngư cũng có thể cảm nhận được.

“Đó là cái gì vậy?” Bỗng nhiên Đồng Triều cảm nhận một luồng khí lạnh buốt, từ khi cậu ta biến thành hồn ma, cậu ta chưa từng cảm nhận được bất kì cảm giác nào như vậy.

“Mau chạy về phía trước.” Bước chân Trần Ngư không ngừng lại, một người một ma chạy đến dãy phòng trước mặt gần công viên nhỏ.

Dãy phòng này là khu nhà ở của các anh lính đặc chủng bảo vệ cho Lâu Minh, lúc này đang thay phiên nhau nghỉ ngơi. đang đứng bên cửa sổ lầu hai hút thuốc Hà Thất chợt nghe dưới đất có tiếng động lạ. Cậu ta cúi đầu nhìn xuống thì thấy Trần Ngư đang chạy gấp gáp, cậu lẩm bẩm “Xem ra cô nhóc nhà họ Trần này rất thích Tam thiếu nhà chúng ta, mới chia tay hồi chiều mà bây giờ lại chạy đến nữa rồi.”

Linh hồn không có trọng lượng nên chuyển động nhanh hơn so với Trần Ngư. Đồng Triều cũng đã cảm nhận được mối nguy hiểm từ luồng khí đen, nghe lời dặn của Trần Ngư chạy một mạch đến công viên nhỏ trước mặt. Nhưng luồng khí đen kia còn di chuyển nhanh hơn cậu ta, trong chốc lát đã áp sát gần Đồng Triều.

Trần Ngư thấy luồng khí đen kia bỏ qua cô mà trực tiếp chạy theo Đồng Triều, không do dự, cầm lá bùa trừ ma trung cấp quăng về phía trước.

“Đùng”, âm thanh vang lên, bùa trừ ma và luồng khí đen va chạm vào nhau, hóa thành một ngọn lửa màu xanh lam rồi biến mất tăm mất tích. Luồng khí đen khựng cứng lại trên không trung, dường như lúc này mới nhìn thấy Trần Ngư, tụ lại trước mặt cô.

Ngay cả hình dạng tồn tại (bản thể) cũng không có!

Bản thể (khái niệm quan trọng trong triết học theo chủ nghĩa duy tâm của triết gia người Đức Kant, ý chỉ "vật tồn tại" không thể nhận thức được đối lập với hiện tượng. Chủ nghĩa duy vật biện chứng phủ nhận giới hạn không thể vượt qua giữa hiện tượng và bản thể, và cho rằng chỉ có sự vật chưa biết, chứ không có vật không thể nhận thức được)

Vẻ mặt Trần Ngư khiếp sợ nhìn luồng khí đen dày đặc trước mặt, con ác ma này ngay cả hình dạng tồn tại cũng không có sao, đúng là con ác ma vô cùng hung bạo, tay Trần Ngư đang cầm lá bùa trừ ma cao cấp cũng run lên.

“Ầm!”

một cụm khí đen nhỏ từ luồng khí đen dày đặc trước mắt tách ra, nhanh như chớp bắn về phía Trần Ngư, Trần Ngư đưa tay tập trung linh lực cản nó lại, nhưng không áp chế nổi ác khí hung bạo làm cô bị đánh bay ra ngoài.

Ở lầu hai, Hà Thất thấy Trần Ngư đang còn đứng đó, đột nhiên không có gì tác động mà bị hất tung lên, vẻ mặt hết sức khiếp sợ. Cậu ta ở bên người Tam thiếu cũng một thời gian khá dài nên tất nhiên cũng biết một số chuyện của huyền học. Cậu ta suy đoán đang có thứ gì đó đuổi đánh Trần Ngư.

Hà Thất đang muốn quan sát cẩn thận thêm chút nữa xem chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy Trần Ngư chồm dậy thật nhanh rồi tiếp tục chạy về phía trước.

Đó là hướng nhà Tam thiếu.

“Tam thiếu!” Hà Thất giật bắn người, cậu ta quay trở lại phòng lấy bộ đàm, sau đó lại nhanh chóng chạy ra ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm tình huống bên ngoài. Cậu ta thấy không phải Trần Ngư chạy đến nhà Lâu Minh mà chạy về hướng công viên nhỏ bên cạnh, Hà Thất liền ngừng kết nối bộ đàm.

Trần Ngư chạy theo luồng khí đen đến công viên nhỏ nhưng tốc độ di chuyển của luồng khí đen quá nhanh, chớp mắt đã bỏ xa cô chạy đến trước mặt Đồng Triều. cô bỗng thấy luồng khí đen phình lớn lên, giống như một tiếng vải đen khổng lồ bọc kín toàn bộ hồn phách của Đồng Triều lại.

Ngay lúc đó, một đường ánh sáng vàng hiện lên, miếng vải đen bị một luồng linh lực mạnh mẽ đẩy ra.

Cùng lúc đó, cách nơi đây vạn dặm, trong một trung tâm massage nào đó, một ông già đang nằm hưởng thụ việc xoa bóp bỗng dưng mở mắt.

“Lão tiên sinh, có phải con xoa bóp mạnh quá ạ?” Nhân viên massage thấy sắc mặt ông lão đột nhiên thay đổi, cẩn thận hỏi.

“không có gì, cậu tiếp tục bóp đi.” Ông lão dừng lại một chút, sau đó lại nhắm mắt lại, nằm lại trên ghế.

cô nhóc nhà ông không phải là người có tướng đoản mệnh, chắc chắn là không chết được, đúng vậy, ông vẫn nên tiếp tục bóp chân đi thôi.

Trần Ngư thừa dịp luồng khí đen bị chặn lại một chút, chạy nhanh đến, đem Đồng Triều ra sau lưng cô.

“Đó là cái gì vậy?” Lúc nãy khi bị khí đen bao phủ, Đồng Triều có cảm giác suýt chút nữa cậu ta đã bị cắn nuốt.

“Cậu tránh ra chút.” Trần Ngư móc trong túi năm lá bùa trừ ma trung cấp.

một trăm vạn tiêu mất rồi, thật đau tim mà.

Đồng Triều cũng không dám đứng quá xa Trần Ngư, lúc nãy, trong nháy mắt cậu ta đã nhận ra, mục tiêu của luồng khí đen kia chính là cậu ta. Hiển nhiên là tốc độ của Trần Ngư không thể sánh kịp với tốc độ của khí đen, nếu cậu ta đứng cách quá xa, Trần Ngư sẽ không kịp cứu cậu ta, lúc đó cậu ta thực sựtiêu đời. Nghĩ đến đây, Đồng Triều nắm chặt lá bùa phòng ngự trong tay, vẻ mặt sợ hãi đứng sau Trần Ngư cách cô hai mét.

Trần Ngư vung tay ném năm lá bùa trừ ma trung cấp ra, năm lá bùa tạo thành hình ngũ giác dán lên luồng khí đen, linh khí biến thành vệt sáng vẽ từ lá bùa thành hình ngôi sao năm cánh màu vàng nhạt. Ngôi sao năm cánh sáng lên, tỏa ra ánh sáng màu vàng. Phịch một tiếng, khí đen nổi lên cuồn cuộn khắp nơi, tỏa ra bốn phía, trong màn sương khói đen dày đặc cuối cùng hiện lên một bóng dáng mờ ảo.

Đó là một dánh người vô cùng cao lớn, con ác ma này khi còn sống chắc là một người đàn ông có thân hình vô cùng cường tráng, nhưng mà … sao trên thân con ác ma này lại có sinh khí? (mùi của người sống).

Hồn ma thì làm gì có sinh khí? Cho dù là sinh hồn, cũng là trong trạng thái của hồn ma nên sinh khí bên trong hồn phách cũng vô cùng yếu ớt. Nhưng đây là ác ma đã chết từ sớm rồi nhưng trên thân dường như lại có sinh khí gần giống như của người bình thường. Nếu như không phải Trần Ngư tận mắt nhìn thấy nó từ xa bay đến, lại thêm quanh cơ thể bao vây luồng ác khí đen đậm đặc thì Trần Ngư cũng ngộ nhận nó là con người.

“trên người mi sao lại có sinh khí lớn như vậy?” Tay trái cầm la bàn, tay phải cầm bùa chú, vẻ mặt Trần Ngư đề phòng nhìn người đàn ông trong màn sương đen.

Mà lúc này, thấy giữa không trung trống không đột nhiên xuất hiện ngọn lửa xanh, rồi lại lóe lên ánh sáng vàng, một lúc sau lại xuất hiện ngôi sao năm cánh, Hà Thất đã sớm trợn mắt há mồm.

Hà Thất đã tiếp xúc với huyền học, cậu ta biết bên trong tòa nhà họ Lâu có trận pháp Tụ Linh do Mao đại sư bố trí, nhưng trừ việc cậu ta thấy ở bên trong nhà sẽ dễ chịu hơn ở ngoài thì Hà Thất cũng chẳng thấy gì khác biệt. Cho dù là hàng năm đi cùng Tam thiếu đến đại học Đế Đô lợi dụng khí lành cản sát khí, cậu ta chưa bao giờ gặp qua cái gọi là ác khí. Xem như cậu ta bên cạnh Tam thiếu nhiều năm, ngoại trừ việc tinh thần sẽ mỏi mệt để cậu ta cảm nhận được đó là sát khí, Hà Thất cũng chưa thấy rõràng sát khí là như thế nào.

Nhưng mà Trần Ngư vừa vung mấy lá bùa ra thì có ánh sáng tỏa ra. Đây là lần đầu tiên Hà Thất tận mắt nhìn thấy những việc, những vật huyền bí của huyền học.

“Điền Phi.” Hà Thất không chần chừ nữa, cầm bộ đàm lên.

“Lão đại, sao thế?” Tiếng của Điền Phi từ máy bộ đàm truyền đến.

“Hình như cô nhóc nhà họ Trần gặp rắc rối rồi.”

“cô ấy làm sao?” Tiếng của Lâu Minh lập tức truyền đến từ bộ đàm.

==

Trần Ngư vừa dứt lời, ác ma vẫn cúi đầu từ nãy giờ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, một đôi mắt đen nhánh không có một tia sáng nhìn chăm chú vào Trần Ngư.

Trần Ngư nói thầm một tiếng ‘không ổn rồi’, chỉ thấy ác ma đang đứng thẳng yên lặng chợt hóa thành luồng khí nhào về phía cô.

Trần Ngư lăn ra khỏi chỗ cũ về phía bên cạnh.

Ác ma cũng không đeo bám Trần Ngư, thấy chướng ngại vật đã bị loại bỏ liền nhào về phía Đồng Triều đứng cách đó không xa.

“A!”

Ác ma nhào về phía Đồng Triều đồng thời há miệng ra, cái miệng bình thường bỗng nhiên biến thành to lớn hướng về phía Đồng Triều làm cậu ta bị dọa sợ hãi, chỉ biết nhắm chặt mắt kêu la thảm thiết.

“Ầm!”

Lại một luồng sáng vàng hiện lên, ác ma lại bị bắn ra ngoài một lần nữa.

đã xoa bóp xong chân, đang ngồi sửa móng chân, ông Ngô mở mắt lần nữa nói “Lần thứ hai.”

“Lão tiên sinh, ngài còn cần gì nữa ạ.” Nhân viên sửa móng vội vàng hỏi

“không có gì.” một lá bùa phòng ngự cao cấp chỉ có thể dùng ba lần, hi vọng cô nhóc có thể giải quyết xong trước lần thứ ba, nếu không chắc chắn sẽ bị thương.

Được rồi, dù sao cô nhóc này cũng không chết được, ông vẫn nên tiếp tục sửa móng đi, thế là ông Ngô tiếp tục thoải mái nhắm mắt lại.

một lá bùa chỉ có thể dùng ba lần, giờ đã dùng hai lần rồi, một lần nữa, chắc Đồng Triều sẽ phải chết.

Trần Ngư dường như không nghĩ đến tiền nữa, rút từ túi một lá rồi một lá bùa phóng về hướng ác ma. Mỗi một lá bùa bay đi, tim Trần Ngư như bị ai đó khoét mất một lỗ, đó đều là tiền của cô đó.

Từng luồng từng luồng ánh sáng xanh lóe lên trong không gian, giống như pháo hoa nở rộ trong đêm, đập vào mắt Hà Thất và năm người nữa đang chạy đến.

Sáu người đều là những người từng trải, nếu bình thường lấy một một đánh bảy vẫn vô tư, nhưng tình hình trước mắt hoàn toàn không thể áp dụng theo cách thông thường được. Kẻ địch ở chỗ nào mấy người bọn họ không thể nhìn thấy, muốn giúp đỡ Trần Ngư cũng không biết phải ra tay như thế nào.

Lúc này, ác ma rốt cục cũng ý thức được, nếu không giải quyết triệt để Thiên Sư đáng ghét này thì nó không có cách nào cắn nuốt sinh hồn trước mắt được. Thế là nó thay đổi mục tiêu, quay đầu về phía Trần Ngư, trong chớp mắt đã đến trước mặt cô. Khi Trần Ngư chưa kịp định thần, phóng một luồng khí đen hất bay Trần Ngư ra ngoài.

Ác ma đuổi theo sát sao, phóng hai tay ra định chụp lấy tim Trần Ngư.

một tiếng “vù vù” vang lên, la bàn vừa bay nhanh vừa xoay tròn tản ra một luồng ánh sáng vàng nhạt ngăn cản ác ma và Trần Ngư, làm nó không thể đến gần Trần Ngư nữa.

“Tiểu thư Trần Ngư.” Hà Thất thấy Trần Ngư bị hất tung lên, lập tức gấp gáp đuổi theo, ai ngờ khi chạy đến còn cách Trần Ngư hai mét thì bị một luồng khí xoáy vô hình chặn lại.

“Các anh … Đừng đến đây!” Ánh mắt của Trần Ngư bị ác khí hung bạo thổi làm cô suýt nữa không né tránh được.

“Các cậu còn đứng đó làm gì? Mau cứu cô ấy đi!” Tiếng Lâu Minh truyền đến từ bộ đàm Hà Thất mang bên người.

Hà Thất sững sờ, quay đầu nhìn về tòa nhà bên cạnh công viên, liền thấy Lâu Minh đang đứng bên cửa sổ lầu hai.

Hà Thất và các bảo vệ nghe lời Lâu Minh cố gắng xông vào nhưng vẫn bị ác khí chặn lại.

“Tam thiếu, chúng tôi không vào được.” Hà Thất cũng gấp gáp không biết phải làm sao. Khó có khi Tam thiếu quan tâm đến một người như vậy, nếu để cho cô ấy gặp chuyện gì trước mặt Tam thiếu, hậu quả sau đó như thế nào, Hà Thất cũng không dám nghĩ đến.

Đứng ở xa, trong lòng Lâu Minh cũng như lửa đốt, may mắn là anh vẫn còn chút lý trí, nếu không anhhận không thể lao đến cứu cô. Nhưng anh vẫn còn nhớ rõ, lần trước ở biệt thự Hàn Sơn, cô nhóc đó đãnói, sát khí của anh có thể làm cho khí âm của những hồn ma ác quỷ càng thêm lớn mạnh.

một lần nữa, Lâu Minh vô cùng căm ghét sát khí trên người anh, anh nắm chặt nắm tay, mạnh mẽ đấm vào vách tường giải tỏa áp lực.

“Tam thiếu.” Đứng bên cạnh, Điền Phi kêu lên.

“Hà Thất.” Lâu Minh ép mình phải tỉnh táo lại “Cậu hỏi cô nhóc xem các cậu có giúp gì được cho cô ấy không?”

Hà Thất lập tức nhìn Trần Ngư đang lợi dụng la bàn để chống đỡ ác ma, hỏi “Tiểu thư Trần Ngư, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô không?”

Trần Ngư cố sức quay đầu, lúc vừa rồi hình như cô nghe thấy giọng nói của anh Ba, hai mắt lập tức sáng lên, lớn tiếng nói “Dưới bàn trà trong phòng khách của anh Ba, tôi có để hai lá bùa, anh mau đi lấy đến đây cho tôi.”

Gần như là cùng lúc với khi Trần Ngư nói chữ lá bùa, Lâu Minh lập tức chạy vội xuống lầu, từ dưới bàn trà trong khách tìm ra được hai lá bùa, lá bùa màu vàng khi chạm vào tay Lâu Minh, trong nháy mắt tỏa ra một quầng sáng màu đỏ, nhưng Lâu Minh không chú ý đến. anh đưa ngay hai lá bùa cho Điền Phi “Cậu chạy nhanh đưa cho cô ấy.”

Điền Phi không chút chần chừ, chạy vội ra ngoài, không đến một phút đã ra đến hiện trường.

“Trần tiểu thư, lá bùa đây rồi, bây giờ chúng tôi phải làm thế nào?” Hà Thất vội vàng hỏi.

“Ném … Ném vào đi.” Trần Ngư đang cật lực giữ sức chiến đấu của la bàn.

Trần Ngư vừa dứt lời, Điền Phi liền ném hai lá bùa trong tay về phía Trần Ngư, trong nháy mắt khi lá bùa màu vàng chạm vào ác khí đen kịt liền biến thành hai mũi tên ánh sáng màu đỏ, xuyên qua bức màn ác khí, bắn thẳng lên lưng ác ma.

“Gừ …gừ …” Ác ma kêu lên thảm thiết, thu hồi cánh tay hướng về Trần Ngư, liên tiếp lui về sau mấy bước. hắn chần chừ nhìn Trần Ngư lúc này đã đứng lên và Đồng Triều mặt mũi trắng bệch đang đứng sau lưng Trần Ngư, bỗng nhiên hóa thành luồng khí đen chạy mất.

Trần Ngư thu hồi la bàn đang bay lơ lửng trong không trung, thở dài một hơi, hướng về phía ác ma mới chạy mất, lên mặt nói “Có bản lĩnh thì mi đừng có chạy, Tây Thi ta chưa bao giờ sợ kẻ nào nha!”

“Vào lúc này cô đừng làm tôi mắc cười.” Vừa trở về từ cõi chết, Đồng Triều không nhịn được mà nói.

Quần chúng vây xem không khỏi yên lặng gật đầu.

Tác giả có lời muốn nói:

Ác ma: Luồng sáng đó rất là kỳ lạ, suýt nữa là ta đã thành công rồi.

Ông Ngô: Ra chính là mi, là kẻ làm gián đoạn tâm trạng dễ chịu của ta khi ta đang massage và sơn sửa móng chân a.

Tây Thi: Ông biết con gặp nguy hiểm vậy mà ông vẫn bình chân như vại hưởng thụ cuộc sống như vậy a.

Ông Ngô: A … a … (bỏ chạy nhanh như bay)
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: