Chương 27: Tái đấu với xác sống

Vì hai ngàn vạn mà phải khom lưng lần nữa, Trần Ngư vui mừng đi về phía các bạn học, định giải thích một chút rồi rời đi.

“Các cậu về trước đi, tớ có việc ra ngoài một chút, xong việc sẽ về nhà ngủ rồi sáng mai lên lớp luôn.”

“Cậu đi đâu? Người vừa nãy nói gì với cậu thế?” Mọi người đều biết nhà Trần Ngư khá gần trường nên về nhà cũng không khác thường. Nhưng nhìn mặt mày Trần Ngư vui mừng thế kia là cũng biết là có chuyện tốt xảy ra.

“không phải lúc nãy tớ nói rồi sao, Đồng thiếu kia nói nhất định phải giúp tớ phối quần áo.” Giọng nóiTrần Ngư kích động “anh ta nói anh ta cần chứng minh quần áo của anh ta là đẹp nhất. Chỉ cần tớ đồng ý cho anh ta phối đồ thì anh ta sẽ miễn phí quần áo cho tớ.”

Đưa hai ngàn vạn cho cô đó, thu hồi vốn rồi, a a a …

“thật hả, để chúng tớ đi cùng được không.” Mấy cô nương trẻ đều là những người mê ăn diện, được nhà thiết kế thời trang nổi tiếng phối đồ luôn đó.

“Chắc là không được rồi.” Trần Ngư đau lòng.

“Cũng phải, Đồng thiếu chắc là đưa cậu đến văn phòng của anh ấy, người ngoài không thể vào được đâu.” Hàn Du lý giải.

“không sao hết, chờ mai Trần Ngư quay về, chúng ta nhìn là biết ngay thôi.” Trương Mộc Oản an ủi.

“Đúng, đúng, Thi Thi, cậu chuẩn bị trở thành Tây Thi thật rồi.” Phương Phỉ Phỉ kích động nói.

“Tớ vốn chính là Tây Thi.” Trần Ngư xem thường nói.

“Dừng lại a!” Ba người đồng thời liếc trắng mắt nhìn Trần Ngư.

Cùng bạn giải thích xong, Trần Ngư vẫy vẫy tay rồi ngồi vào ghế xe bên đường.

Khi một lần nữa nhìn thấy Đồng Triều, Trần Ngư bỗng nhiên cảm thấy nhìn Đồng Triều thuận mắt hẳn lên, thật kỳ quái.

“Em thật sự là Thiên Sư à?” Đồng Triều nhịn không được nhìn Trần Ngư hỏi.

“Ừ.” Trần Ngư chỉ ‘ừ’ một tiếng, rồi ngẩng đầu nhìn Tưởng Huy đang lái xe “A … Bây giờ chúng ta điđâu, có địa chỉ cụ thể không?”

“Trần Thiên Sư, chúng ta sẽ đến biệt thự của nhà họ Đồng, số 388 đường Kim Hà.” Tưởng Huy đáp.

“Tôi biết rồi.” Trần Ngư nghe địa chỉ, cúi đầu mở Wechat với Lâu Minh, nhắn tin (anh Ba, anh Ba, anhcho người đem mấy lá bùa huyền sát đến cho em được không? Số 388 đường Kim Hà. Đúng rồi, mang cả la bàn luôn nha.)

Sau trận đánh lần trước, la bàn mất quá nhiều linh khí nên Trần Ngư đặt nó trong nhà Lâu Minh. Với lại, gần đây cô cũng không nhận đơn đặt hàng trừ ma nào nên vẫn chưa lấy nó về, dù sao la bàn ở đó cũng vui quên trời quên đất.

Rất nhanh Lâu Minh nhắn trả lời (Em lại đi bắt ma sao? Có nguy hiểm không?)

Trần Ngư cười nhắn lại (Có bùa huyền sát của anh Ba rồi, không sợ nguy hiểm)

đang ngồi vẽ thiết kế vũ khí, Lâu Minh nhìn câu trả lời thì cười nhẹ một tiếng, cô nhóc này miệng ngọt thật đó. Lâu Minh để bút xuống, xoay người lấy chiếc hộp đen trên giá sách xuống. Trong chiếc hộp này đựng bùa huyền sát mà Trần Ngư đã vẽ, vì không biết lúc nào cô nhóc đó cần dùng nên Lâu Minh vẫn mang theo bên người. Lúc ngủ thì đặt đầu giường, khi làm việc trong phòng sách thì để trên giá sách, cũng không biết là hấp thu được bao nhiêu sát khí nữa.

“Điền Phi.” Lâu Minh gọi.

“Tam thiếu.” Điền Phi có mặt nhanh chóng.

“Cậu cho người mang hộp này đến số 388 đường Kim Hà, phải tận tay đưa cho Trần Ngư.”

“Vâng.” Điền Phi cầm hộp, đi ra ngoài tìm người.

“Còn …” Lâu Minh tiếp tục dặn dò “Chờ cô nhóc xong việc thì đón về luôn.”

“rõ!”

(anh đã cho người đưa qua cho em rồi đó, cẩn thận một chút.), nhìn tin nhắn của Lâu Minh, TRần Ngưc chợt thấy an tâm hẳn lên. cô cất điện thoại, nhìn ra ngoài đường.

“Có phải tôi đã đắc tội gì với em không?” Đồng Triều thực sự không thể hiểu được, mình đường đường là một cao thủ tán gái, nhưng sao lại không đả động gì được cô nhóc này.

“Đúng thế!” Trần Ngư gật đầu không chút do dự “Khó khăn lắm tôi mới thuyết phục mình đến giúp anhđó (chủ yếu là do hai ngàn vạn kia), cho nên anh cẩn thận đừng có lại đắc tội tôi.”

Lại để cô lỗ vốn, không cần đến xác sống động thủ, chính cô sẽ tự mình ra tay.

“…” Cảm giác được luồng sát khí, Đồng đại thiếu im lặng ngồi dịch ra xa.

Lúc này, sắc trời đã tối đen, đang lái xe, Tưởng Huy nhìn bầu trời tối om, nhắc nhở “Trần Thiên Sư, trời tối rồi.”

Bị đuổi giết đã mấy đêm rồi, sắc mặt Đồng Triều tái nhợt.

“Đừng nóng ruột.” Trần Ngư mở cửa sổ ra, bầu không khí nóng ùa vào, dù trời đã tối nhưng nhiệt độ không khí trong thành phố vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt “Hôm nay, chỉ số bụi PM khá cao, nồng độ linh khí đã bị tro bụi phân tán bớt, tôi đoán là phải một giờ nữa nó mới có thể ra ngoài.”

Trong ghi chép của ông lão đã nói, khi chưa hoàn toàn kích hoạt cương thi sống thì hồn thể không ổn định, khi ra ngoài cần có nồng độ linh khí nhất định. Ban đêm, nồng độ linh khí tương đối cao và ổn định hơn nên xác sống thường hoạt động vào ban đêm. Nhưng khi nó đã hoàn toàn được kích hoạt thìnhững điều này không còn ý nghĩa nữa.

“A?” Vẻ mặt Tưởng Huy mù mờ.

“Chỉ số PM?” Đồng Triều không thể tin nói “Nó còn chú ý đến chất lượng không khí nữa sao?”

“Cho nên mới nói, khi bầu không khí ô nhiễm nghiêm trọng, thực sự là cả người và ma đều phẫn nộ mà.” Trần Ngư cảm thán nói.

Nếu không phải là chú Hai cậu ta bảo đảm đi bảo đảm lại đúng là cô nhóc tên Trần Ngư này là người đãcứu mình, cậu ta còn cho rằng mình đã gặp phải một kẻ lừa đảo đó chứ.

Hai mươi phút sau, xe dừng trước một ngôi biệt thự, đồng thời đến còn có người phụ trách mang bùa huyền sát đến cho Trần Ngư – Hà Thất.

“Tiểu thư Trần Ngư, đây là đồ Tam thiếu cho tôi mang đến cho cô.” Hà Thất đưa hộp cho Trần Ngư.

Trần Ngư nhận lấy, mở ra thấy bên trong là la bàn và bùa huyền sát thì càng thêm chắc chắn “Trợ lý Hà, cám ơn anh đã đích thân mang đến cho tôi.”

Hà Thất gật đầu cười, không nhúc nhích.

“À …” Trần Ngư nghĩ nghĩ rồi nói thêm “Tôi ở đây không sao đâu, trợ lý Hà, anh về trước đi, không làm phiền anh nữa.”

“Tiểu thư Trần Ngư, Tam thiếu dặn tôi là ở đây chờ cô. Khi nào cô giải quyết xong thì đưa cô về trường an toàn.” Hà Thất nói.

“không cần phiền anh đâu, đến khi trời sáng thì họ đưa tôi về cũng được.”

“Tiểu thư Trần Ngư, đây là lệnh của Tam thiếu rồi.” Hà Thất khó xử nói.

Trần Ngư chớp chớp mắt, sửng sốt một chút rồi nói “Vậy được rồi, anh Ba tốt với tôi quá.”

Hà Thất hài lòng gật đầu, chính là muốn cô biết Tam thiếu tốt với cô như thế nào, nếu không thì tôi coi như là tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ.

Trần Ngư dẫn Hà Thất đi vào biệt thự, mặc dù nhìn bên ngoài biệt thự có vẻ rất xa hoa, nhưng trong biệt thự lại không bày biện đồ đạc gì nhiều, nhìn là biết bình thường không có người ở.

“Trần Thiên Sư, còn cần chuẩn bị gì nữa không?” Tưởng Huy hỏi.

“không cần.” Trần Ngư vừa nói vừa đem bùa huyền sát trong hộp ra, cất vào túi áo trên người, quên mang túi vải tới, không thuận tiện chút nào.

Trần Ngư cất bùa chú rồi lại kiểm tra la bàn, xác định la bàn đã tràn đầy linh khí. cô quay đầu nói với mấy người sau lưng “Chút nữa nếu xác … quái vật kia đến, hai người các anh trốn ra xa một chút, còn anh …”

Trần Ngư chỉ vào Đồng Triều dặn dò “Theo sát tôi, đừng có cách tôi xa quá đó.”

“không phải là tôi tránh càng xa càng tốt hay sao?” Vì không có ký ức lúc sinh hồn nên Đồng Triều đãkhông còn nhớ rõ lúc trước Trần Ngư đã bảo vệ câu ta như thế nào. Cậu ta chỉ nhớ lúc chú Hai tìm người đến bảo vệ cậu ta, những người đó đều để cậu ta cách quái vật càng xa càng tốt, sau đó chính họ xông lên quyết đấu với quái vật, không cho nó lại gần cậu ta một bước. Vì thế cậu ta cảm thấy điều Trần Ngư dặn có chút kì lạ.

“Tốc độ của tôi không bằng với quái vật đó, nếu như anh cách tôi xa quá, tôi không kịp cứu anh mà thất bại, lúc đó tôi không trả lại tiền đâu.” Trần Ngư nói

không trả lại tiền là cái quỷ gì?

“Khụ … Đồng thiếu, cậu nghe theo sắp xếp của Trần Thiên Sư đi.” Tưởng Huy trấn an.

một tuần nay, chú Hai nhà họ Đồng đã tìm tổng cộng mười Thiên Sư để bảo vệ cậu ta, đều người thì bị thương người thì chạy mất dép, bây giờ người duy nhất có dũng khí nhận case này cũng chỉ có Trần Ngư trước mắt. Mặc dù Đồng Triều rất sợ hãi nhưng cũng phải cố gắng gật đầu.

Mấy người lại đợi một lúc, nhiệt độ xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, bốn người đồng thời nhìn về phía cổng.

Hai người Trần Ngư và Tưởng Huy phát hiện khác thường vì bản thân họ là Thiên Sư, Đồng Triều bởi vì mấy ngày qua đã trải qua rất nhiều hoàn cảnh tương tự như vậy nên tất nhiên là có kinh nghiệm, còn Hà Thất, đơn giản đây là bản năng của một người lính đi.

“Trần Thiên Sư …” Tưởng Huy nhìn TRần Ngư.

Trần Ngư kín đáo đưa chiếc điện thoại di động đang chơi giở bài địa chủ cho Hà Thất, nói “Đánh nốt giùm tôi ván này đi.”

“Được.” Hà Thất nhận điện thoại.

“Chúng ta ra ngoài đi.” Trần Ngư nhìn sắc mặt trắng bệch của Đồng Triều, ra hiệu cho cậu ta ra ngoài.

Đồng Triều liếc nhìn Trần Ngư rồi lại quay đầu nhìn đệ tử của chú Hai – Tưởng Huy, nhìn thấy ánh mắt khẳng định của đối phương, đành ráng chống đỡ mặt không có chút máu nào đi theo sau lưng Trần Ngư.

Hà Thất chờ hai người đi ra khỏi cổng, cho điện thoại di động của Trần Ngư vào túi, cầm lấy chiếc hộp đang để trên bàn rồi chạy lên lầu hai. Ở trong phòng đợi, an toàn thì có an toàn, nhưng nhỡ đâu Trần tiểu thư gặp nguy hiểm gì thì ngay cả cơ hội ném bùa ra hỗ trợ cũng không có.

Tưởng Huy sửng sốt một giây rồi cũng theo sau lưng Hà Thất chạy lên.

Trong sân, tay trái Trần Ngư cầm la bàn, tay phải sờ tờ hai lá bùa huyền sát, lẳng lặng nhìn về phía chân trời, ở đó có một đám bay mù đen đặc, dưới ánh trăng bay nhanh về phía này.

“Nó tới rồi sao??” Giọng nói của Đồng Triều vì sợ hãi mà run lên.

Trần Ngư hơi ghét bỏ nhìn cậu ta ”Sao mới có một tuần không gặp mà anh càng ngày càng nhát gan vậy.”

“…” Cậu ta cũng đâu muốn như vậy đâu, Đồng Triều tỏ ra vô cùng phiền muộn, thử hỏi một người bị một con quái vật không nhìn thấy truy sát bảy tám lần, vả lại mỗi lần đều có cảm giác suýt nữa thìngỏm củ tỏi “cô có đáng tin cậy không vậy?”

“Đến bây giờ anh mới hỏi vấn đề này sao?” Trần Ngư nhịn không được mà tò mò “Nếu tôi không đáng tin cậy thì anh định làm thế nào?”

“Tôi làm ma cũng sẽ không bỏ qua cho cô.” Đồng Triều vô cùng đáng thương nói.

“Chẳng lẽ anh không biết là sau khi sinh hồn bị cắn nuốt, ngay cả cơ hội làm ma anh cũng không có sao?” Trần Ngư kinh ngạc nói.

“cô …” Bỗng nhiên Đồng Triều rất muốn khóc.

“Đến rồi!” Đứng trên lầu hai quan sát, Tưởng Huy nhìn thấy đám mây đen đã đến trước mặt Trần Ngư mà cô vẫn chỉ lo nói chuyện với Đồng thiếu, lập tức nhịn không đượ nhắc nhở.

“Ầm!” Sát khí của hai lá bùa huyền sát trong tay Trần Ngư ngưng kết thành một thanh kiếm dài màu đỏ, khi sát khí màu đỏ chạm vào màn sương đen lập tức cắt đứt lệ khí, nhằm thẳng về phía linh hồn đangđứng trong đám mây đen.

Ác ma dùng tốc độ nhanh hơn cả lúc đến bay ngược ra ngoài, đứng cách Trần Ngư hơn năm mét, khí đen dày đặc không ngừng luân chuyển, từ từ ngưng tụ cuối cùng hiện lên một bóng người cao lớn. rõràng chỉ là linh hồn mà thôi nhưng vẫn có thể nhìn ra được cái bóng mờ mờ dưới ánh trăng.

Linh hồn so với lần trước ngưng tụ được nhiều hơn, sinh khí cũng dày đặc hơn, xem ra trong khoảng thời gian này nó đã cắn nuốt không ít sinh hồn.

không phải gần đây có rất nhiều Thiên Sư giúp đỡ sao? Sao có thể để nó cắn nuốt nhiều sinh hồn như vậy? Xem ra con quái vật này cũng đang muốn nhanh chóng sống lại, Trần Ngư nhíu mày.

“Lại là mi …” một giọng nói của đàn ông âm u vang lên.

“Nó, nó biết nói chuyện luôn rồi?” trên lầu, Tưởng Huy thực sự kinh hãi.

“Nó nói cái gì?” Hà Thất không nghe được hồn ma nói chuyện, chỉ có thể hỏi Tưởng Huy đang đứng bên.

Trần Ngư đem thanh kiếm sát khí màu đỏ chắn ngang ngực, hỏi “Mới có mấy ngày không gặp, mi đãbiết nói chuyện rồi.”

“Ta sắp sống lại rồi. Thiên Sư nhỏ, mi đừng cản trở ta.” Xác sống nói.

“Mi sai rồi.” Trần Ngư lắc đầu “Để cho mi phục sinh, mi vẫn còn thiếu một sinh hồn có ngày sinh là ngày âm tháng âm năm âm mang theo linh lực. Người sinh vào ngày âm tháng âm năm âm có rất nhiều nhưng trên hồn phách mang theo linh lực lại không có nhiều.”

“Nếu biết, thì đừng có cản trở ta. Ta không ngại giết thêm một người nữa đâu.” Ánh mắt xác sống nhìn thẳng vào khuôn mặt trắng bệch của Đồng Triều đang đứng sau lưng Trần Ngư.

“Cũng bởi ta biết rõ nên mới ở đây cản mi.” Trần Ngư vừa dứt lời, tay trái ném la bàn ra, tay phải vung kiếm lên.

Xác sống cũng vung tay ném ra một luồng khí đen mới cản được sự tấn công của la bàn. Ngay sau đó, Trần Ngư vung kiếm chém đến, xác sống tránh né mấy lần nhưng vì sự khống chế của la bàn nên chỉ như trứng chọi đá, rất nhanh đã bị Trần Ngư chém vỡ bàn tay. Nhìn lòng vết thương trong bàn tay đangkhông ngừng tràn ra khí đen, xác sống nhìn chằm chằm vào Trần Ngư như muốn đâm cô một dao.

“Ta không tin mi có thể bảo vệ tên kia cả đời.” Xác sống lạnh lẽo nói.

“Sao có thể lâu như vậy.” Trần Ngư cũng cười lạnh “Thời gian của mi không phải là cũng không còn nhiều lắm sao.”

Vẻ mặt của xác sống biến đổi, khí đen của toàn thân lại cuồn cuộn lưu chuyển nhưng không tấn công nữa. Ánh mắt của hắn nhìn chòng chọc vào Trần Ngư, dường như đang muốn tính toán điều gì đó, sau đó chợt quay người biến mất trong đêm tối.

Sao lại dễ dàng đi như thế? Liên tục tận mắt chứng kiến bảy trận chiến đấu ác liệt – Tưởng Huy ngơ ngẩn. Nhiều Thiên Sư như vậy còn không bằng hai chiêu của cô nhóc này sao?

không hổ là tốn hai ngàn vạn đi mua bùa chú, quả nhiên là lợi hại!

Tác giả có lời muốn nói:

Hà Thất: Hoàn thành nhiệm vụ. Trừ việc hoàn thành công việc như bên ngoài mặt chữ đã chỉ ra, còn phải phụ trách truyền đạt tâm ý của Tam thiếu nữa, hiểu chưa?

Nhóm trợ lý: đã rõ!

Hà Thất: Tam thiếu của chúng ta là người không quen biểu lộ cảm xúc, cho nên chúng ta càng phải cố gắng nhiều hơn, hiểu chưa?

Nhóm trợ lý: đã rõ!
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: