Chương 28: Bị ma khi dễ

Tuy rằng xác sống đã bỏ đi nhưng đêm còn dài như vậy, không ai dám cam đoan là nó có thể trở lại hay không, cho nên trước khi trời sáng, Trần Ngư chỉ có thể ở lại biệt thự.

Thoáng cái đã đến mười giờ tối, Trần Ngư nằm trên ghế sô pha ngủ thiếp đi, sáng mai còn phải đi học nữa, không thể thức khuya.

Đồng Triều chứng kiến Thiên Sư bảo vệ mình thế mà lại ngủ thiếp đi, tức giận đến mức muốn gọi người dậy. Tính mạng cậu ta lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, vậy mà cô nhóc này còn có thể ngủ được? Nhưng cậu ta vừa định tiến lên một bước, Hà Thất đang ngồi bên cạnh canh giữ cho Trần Ngư chỉ nghiêng đầu nhìn cậu ta một cái, cũng không biết là tại sao, Đồng Triều bỗng nhiên không dám động đậy.

Cậu ta yên lặng thu hồi bước chân, bước đến ghế sô pha bên cạnh Trần Ngư ngồi xuống. Được rồi, ngồi gần một chút cũng được đi.

Tưởng Huy cũng nhận ra Đồng Triều bất an nên trấn an “Đồng thiếu, cậu yên tâm, khi quái vật kia đến, Trần Thiên Sư sẽ có phản ứng.”

Đồng Triều nghe Tưởng Huy giải thích thì yên tâm hơn, không còn cảm thấy Trần Ngư đi ngủ là khôngquan tâm cậu ta mà cảm thấy là cô đang nghỉ ngơi dưỡng sức. Vì thế cậu ta cũng gác chân lên ghế sô pha, bắt chước Trần Ngư ngủ mất rồi.

Đây là cậu ta cũng quá yên tâm đi?!

một đêm qua đi, dường như đã được đặt báo thức, khi mặt trời vừa mới ló dạng Trần Ngư đã chớp chớp mắt tỉnh dậy “Trời sáng rồi sao?”

Trần Ngư xoa xoa mắt rồi ngồi dậy.

“Trời sáng rồi.” Đứng một bên Hà Thất trả lời.

Trần Ngư ngẩng đầu nhìn Hà Thất, thấy dáng người anh chàng vẫn thẳng tắp, quần áo không một nếp nhăn thì nghi ngờ hỏi “Trợ lý Hà, anh không ngủ chút nào sao?”

“Tam thiếu dặn tôi phải bảo vệ cẩn thận cho cô.” Hà Thất lại một lần nữa nhấn mạnh.

Ngụ ý chính là không ngủ cả đêm? Được người khác bảo vệ cẩn thận từng li từng tí làm Trần Ngư có cảm giác không quen. Trong thâm tâm cô hiểu rõ, sự bảo vệ của trợ lý Hà nói thật là không giúp ích được bao nhiêu, trợ lý Hà là người bình thường, không thể nhìn thấy được hồn ma và xác sống, nên dù cô gặp phải nguy hiểm Hà Thất cũng không giúp được gì.

Nhưng trong lòng Trần Ngư vẫn rất cảm động, chỉ vài lần có duyên với nhau mà thôi, mà còn dưới tình cảnh là cô mặt dày mày dạn nhờ giúp, nhưng anh Ba chẳng những không thấy cô phiền phức mà còn quan tâm chăm sóc cô như vậy. Trần Ngư cảm động đồng thời âm thầm quyết định, chờ có số điện thoại của ông lão nhà cô, nhất định chuyện đầu tiên cô làm là hỏi thăm về sát khí trên người của anh.

Suy nghĩ xong, Trần Ngư quay đầu nhìn Đồng Triều vẫn còn ngủ say trên ghế sô pha, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tưởng Huy nói “Trời sáng rồi, tạm thời Đồng Triều sẽ không gặp nguy hiểm, vậy tôi đi trước.”

“Vâng, Trần Thiên Sư. Vậy còn tối nay thì sao?” Mặc dù tạm thời đánh lui quái vật, nhưng không có nghĩa là nó bỏ qua sinh hồn của Đồng Triều.

“Đúng giờ tôi sẽ đến.” Trần Ngư đảm bảo.

Lúc này Tưởng Huy mới an tâm, đêm qua, Trần Thiên Sư chỉ cần hai chiêu là đuổi được quái vật đi, chỉ cần có Trần Thiên Sư ở đây, chắc chắn là Đồng thiếu sẽ không sao.

==

Rời khỏi biệt thự nhà họ Đồng, Hà Thất lái xe hơi đi về hướng đại học Đế Đô. trên đường đi rất yên tĩnh, Hà Thất nhìn gương chiếu hậu thấy Trần Ngư đang cúi đầu chơi điện thoại di động, hỏi “Tiểu thư Trần Ngư, tối nay cô cũng đến nhà họ Đồng nữa sao?”

“Đúng vậy. Xác sống kia còn thiếu hồn phách của Đồng Triều nữa là có thể sống lại, chắc chắn nó sẽkhông dừng tay.” Trần Ngư vừa trả lời, vừa nhìn ghi chép của ông lão trong điện thoại di động.

Dùng bảy lá bùa trừ ma cao cấp, tạo thành trận pháp Thất Sát.

Lần trước, khi cùng xác sống đánh nhau, bùa trừ ma Trần Ngư đã sử dụng hết, làm cô lập tức cảm thấy sầu ơi là sầu. Xem ra phải dành chút thời gian đến nhà anh Ba ké chút linh khí để vẽ bùa, nhưng mà tuần này thời khóa biểu rất nhiều môn nha, nếu như chờ đến cuối tuần, như vậy thì ngày nào cô cũng phải chạy đến nhà họ Đồng sao.

“Còn thiếu? Vậy cái gì … xác sống kia đã cắn nuốt rất nhiều hồn phách sao?” Hà Thất tò mò hỏi.

“Nó muốn hoàn toàn thoát khỏi trạng thái hồn phách trở thành người chết sống lại, nhất định trong vòng bốn mươi chín ngày liên tục phải cắn nuốt mười sáu sinh hồn.” Trần Ngư nói.

“nói cách khác, nó đã cắn nuốt mười lăm sinh hồn rồi?” Nghĩa là tối hôm qua quái vật kia đã giết chết mười lăm người.

“Phải!” Trần Ngư cau mày “Cho nên mới phải tiễn nó đi nhanh một chút.” Đúng vậy, chỉ có thể tiễn nó đi.

Ghi chép của ông lão đã nói rõ, khi xác sống bắt đầu cắn nuốt sinh hồn, sức mạnh sẽ tăng lên gấp bội, sinh khí trong hồn thể của nó càng ngày càng lớn mạnh sẽ làm cho xác sống nguy hiểm hơn hồn ma bình thường. Nếu trực tiếp đánh cho xác sống hồn bay phách lạc là vô cùng khó, ít nhất là với khả năng hiện giờ của Trần Ngư là không thể được. Cho nên biện pháp tốt nhất chính là mở cửa âm, đem nó giao cho Hắc Bạch Vô Thường.

Nguyên gốc lời của ông lão là: nếu như là ông, đập chết liền đập chết, nhưng con nhóc con vẫn nên ngoan ngoãn mở cửa âm đi, đừng thiếu thận trọng mà cố đánh nhau với nó. Khi xác sống không còn gì để mất thì sức mạnh của nó không thể xem nhẹ được đâu.

“Nếu hôm qua nó cắn nuốt được Đồng Triều thì sẽ biến thành cái gì?” Hà Thất tò mò.

“sẽ thoát khỏi trạng thái linh hồn, có được thân thể.” Lúc đó, muốn đi tìm nó thì không còn dễ dàng nữa.

Vậy là thực sự có thể sống lại sao? Hà Thất không kìm được mà rùng mình “Người sau khi chết có thể sống lại thật sao?”

“Tất nhiên là không thể.” Trần Ngư nói “Trạng thái này chỉ có thể làm cho nó giống như người bình thường tồn tại trên thế giới, nói cách khác, dù các anh không có Mắt âm dương thì vẫn có thể nhìn thấy nó, nghe được nó nói. Nhưng nó không cần ăn cơm, không cần uống nước, không cần hô hấp, khôngcần đi ngủ, ba mươi năm sau lại trở về trạng thái hồn phách, sau đó lại bắt đầu cắn nuốt sinh hồn, vòng đi vòng lại. Cho nên mới gọi là xác sống.”

“nói cách khác, đây có khả năng không phải lần đầu tiên nó cắn nuốt sinh hồn để sống lại.” Hà Thất cả gan suy đoán.

“Cũng có khả năng.” Hiểu biết của Trần Ngư về xác sống đều là từ ghi chép của ông lão, nên cô cũng không chắc chắn lắm, nhưng ba mươi năm lại là một vòng tuần hoàn, nên tình huống đó có khả năng rất cao.

“Tiểu thư Trần Ngư, làm ơn, cô nhất định phải diệt trừ nó.” Hà Thất bỗng nhiên trịnh trọng nói, loại quái vật vô hình giết người này, thực sự là quá đáng sợ.

Trần Ngư ngơ ngác, nhưng vẫn trả lời “Tôi đã nhận đơn đặt hàng này, đương nhiên là không bỏ dở nửa chừng.”

Hai người nói chuyện nên rất nhanh đã đến gần đại học Đế Đô, vì Trần Ngư muốn mua đồ ăn sáng nên Hà Thất lái xe đến cửa hông của trường, nơi có rất nhiều quán hàng rong bán đồ ăn sáng.

Trần Ngư nhìn quán bán phá lấu bên đường, bụng kêu rột rột “Trợ lý Hà, tôi mời anh ăn sáng nha, cám ơn anh đã đưa tôi về trường.”

“Tiểu thư Trần Ngư nên cám ơn Tam thiếu mới phải, tôi …”

“Chúng ta ăn trước, sau đó tôi mua một phần nhờ anh mang về cho anh Ba? Phá lấu của quán này ăn rất ngon, anh Ba chắc chắn thích ăn.” Trần Ngư nói thêm.

Mang bữa sáng về cho Tam thiếu? Hà Thất vui vẻ đồng ý.

“Ngoài phá lấu, các món khác cũng rất ngon.” Trần Ngư vừa đi vừa giới thiệu nhiệt tình “Kia là bánh tay cầm, bánh crep hoa quả, còn có bánh bao hấp …”

Hà Thất đang mỉm cười lắng nghe, bỗng nhiên xuyên qua âm thanh huyên náo của các tiệm ăn buổi sáng, Hà Thất nghe được tiếng đầu đạn xé gió bay đi. Mặt Hà Thất biến đổi, kéo Trần Ngư lăn một vòng ra sau xe.

“Chíu!”

một viên đạn sượt qua bả vai của Trần Ngư cắm vào gốc cây bên cạnh.

“Đừng động!” Hà Thất để Trần Ngư núp vào, còn cậu lại đứng thẳng người đi ra, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào một ô cửa sổ trên một căn nhà ba lầu đối diện bên kia đường.

Tay bắn tỉa bên kia đường nhìn vào ống kính thấy được ánh mắt của Hà Thất, biết được mình đã bại lộ, nhanh chóng thu dọn súng, thoát khỏi hiện trường.

Hà Thất biết đối tượng thấy mình đã bị phát hiện sẽ nhanh chóng bỏ đi, nhưng anh ta không dám mạo hiểm để Trần Ngư lại một mình, anh gọi điện báo cáo tình hình cụ thể cho Tam thiếu, sau đó chở Trần Ngư rời đại học Đế Đô.

“Lúc nãy là súng sao?” Trần Ngư chậm nửa nhịp, giờ mới hỏi.

“Gần đây cô có đắc tội người nào không?” Hà Thất vừa lái xe vừa hỏi.

“không có nha.” Trần Ngư vô tội nói. cô thấy ma còn nhiều hơn thấy người, nói cô đắc tội với ma nghe còn có lý hơn.

“Chúng ta về khu tập thể trước, xem Tam thiếu nói thế nào.” Hà Thất nói.

Trần Ngư nghĩ nghĩ, không có biện pháp nào khác đành phải theo Hà Thất về khu tập thể.

Lâu Minh đã sớm nhận được tin tức cô nhóc bị người khác ám sát, mặc dù Hà Thất đã đảm bảo đi đảm bảo lại là Trần Ngư không bị thương chút xíu nào nhưng Lâu Minh vẫn không yên tâm, kiểm tra kĩ lưỡng một lần nữa.

“Em không sao đâu, chỉ hơi đói bụng thôi.” Trần Ngư ôm bụng, vô cùng đáng thương nói “Em còn chưa ăn sáng đâu.”

“Em thật là.” Lâu Minh không nói được cô, đành cho người mang đồ ăn sáng lên cho Trần Ngư.

Chỉ trong chốc lát, hai bát phá lấu nóng hổi đã được bưng lên, Lâu Minh thấy vẻ mặt Trần Ngư vô cùng thỏa mãn ăn uống ngon lành, không có chút xíu cảm giác mình vừa từ cõi chết trở về, nhịn không được hỏi “Bình thường nhìn em rất lợi hại mà, sao có người cầm súng chỉ vào người em mà em không có cảm giác gì sao?”

“Em là thầy bắt ma, em chỉ có cảm giác với âm khí này, ác khí này, sát khí này hoặc những thứ có liên quan đến hồn ma, còn đối với người sống, em cũng chỉ là người bình thường thôi.” Vẻ mặt Trần Ngư biểu lộ ‘cô đây cũng rất là bất đắc dĩ’.

“Em không sợ sao?” Lâu Minh hỏi.

“Sợ chứ, nhưng ông nội em đã nói, em không có tướng chết sớm (đoản mệnh). Cho nên chắc chắn là em sẽ không chết trẻ đâu (tráng niên mất sớm).” Trần Ngư ví dụ “anh xem, không phải là vừa rồi trợ lý Hà đã cứu em sao.”

“Em đúng là lạc quan.” Lâu Minh bị Trần Ngư nói mà mắc cười, cô nhóc này không biết là lúc nãy mình đã may mắn đến mức nào. May mà có Hà Thất – trợ lý số một được tuyển chọn từ mấy vạn lính đặc chủng trong cả nước, kinh nghiệm đầy mình ở cùng cô. Nếu đổi là người khác thì sao có thể kịp thời phát hiện có người ám sát còn giúp cô tránh được một kiếp.

“Hắc hắc … anh Ba, anh mau ăn đi, phá lấu để nguội không ngon đâu.” Trần Ngư an ủi “Chờ ăn xong em gọi điện cho anh trai em.”

“Em muốn báo cảnh sát?” Chuyện Trần Dương là cảnh sát tất nhiên là Lâu Minh biết từ lâu.

“Tất nhiên rồi ạ.”

“Em không biết gì hết mà cũng muốn báo cảnh sát sao.” Lâu Minh hỏi

“Có người muốn giết em đó, chẳng lẽ em không nên báo cảnh sát sao?” Trần Ngư hỏi ngược lại.

“Em …” cô nhóc này suýt chút nữa bị người ta giết chết, vậy mà không suy nghĩ vấn đề ở đâu, đây là định báo cảnh sát xong rồi mặc kệ. Lâu Minh tức muốn chết rồi “Em vừa mới đến Đế Đô, ngoại trừ trưởng học và ở nhà thì hầu như chưa bao giờ đi nơi khác, cũng đâu quen biết ai? Tại sao bỗng nhiên lại đắc tội người nào đó đến nỗi người ta thuê sát thủ giết em.”

“Em cũng thấy kì lạ, nên em mới định báo cảnh sát đây nè.” Trần Ngư trả lời.

“…” Lâu Minh từ bỏ việc giải thích, nói thẳng “Chút nữa ăn cơm xong, em xin phép nghỉ hôm nay khôngđến trường nữa, cũng đừng báo cảnh sát. Chờ để mấy người Hà Thất điều tra xem sao đã rồi tính tiếp. Em cũng không muốn anh em biết việc nửa đêm khuya khoắt em trốn nhà ra ngoài bắt ma đi.”

Trần Ngư gật nhẹ đầu, đồng ý đề nghị của Lâu Minh. đã không cần đi học, lại ở lại nhà của anh Ba, Trần Ngư quyết định thực hiện kế hoạch lúc sáng đã nghĩ, vẽ mấy tấm bùa trừ ma. Linh khí trong biệt thự nhà họ Lâu rất dồi dào, mặc dù bùa trừ ma cao cấp hơi khó vẽ, nhưng nếu may mắn, hôm nay côcó thể vẽ được bảy tấm. Dù sao, kĩ năng vẽ bùa của cô là điều duy nhất ông lão ác miệng kia đã tán thưởng.

Thế là Trần Ngư nhờ Lâu Minh cho người đi ra ngoài mua mấy lá bùa, mực đỏ. một ngày vẽ bùa, đến tận bốn giờ chiều, Trình Bằng mới đem tài liệu điều tra đến báo cáo.

“Tam thiếu, kẻ sáng nay ám sát tiểu thư Trần Ngư đã tìm được, tên là Lý Phong, trước kia đã từng là lính đánh thuê, hắn ta nói chín giờ đêm qua đã nhận được đơn đặt hàng trên mạng, cũng chính là đơn đặt hàng giết tiểu thư Trần Ngư.” Trình Bằng nói “Chúng tôi đã điều tra địa chỉ IP phát hiện chủ tài khoản tên là Chung Thanh Minh, là ông chủ của một tiệm bán đồ cổ, hiện nay …”

“Ba tháng trước bị bệnh nên nằm viện, hiện giờ đang điều dưỡng tại An Thành?” Lâu Minh cũng đọc trên bản báo cáo.

“Vâng.” Trình Bằng nhìn thoáng qua Trần Ngư rồi nói thêm “Xét cuộc sống của Trần Ngư tiểu thư tương đối đơn giản, người đắc tội gần đây … cũng chỉ có tối hôm qua đấu với tên xác sống kia.” Khụ, anh ta luôn cảm thấy việc nói đến cái kia có gì đó quái quái.

Trình Bằng dừng lại một chút, rồi nói tiếp “Tiểu thư Trần Ngư cũng đã nói, xác sống này sau khi cắn nuốt sinh hồn sẽ giống như người bình thường tồn tại trên đời, nhưng ba mươi năm sau lại trở về trạng thái hồn phách, lại cần phải cắn nuốt sinh hồn, cho nên …”

“Các anh nghi ngờ thủ phạm là tên xác sống tối hôm qua?” Trần Ngư kinh ngạc nói.

“Đúng thế.” Trình Bằng gật đầu.

Lâu Minh cũng giật nảy mình, hiển nhiên là không ngờ rằng hồn ma cũng có thể thuê sát thủ, nhưng tất nhiên là xác sống không giống với hồn ma bình thường. Ba mươi năm một lần sống lại, có lẽ tên xác sống này đã tồn tại lâu hơn so với tưởng tượng của mọi người.

“Bây giờ em phải đi giết nó!” Trần Ngư đã nghe rõ, vỗ bàn một cái, lấy la bàn rồi đứng phắt dậy muốn đi ra ngoài

“Em bình tĩnh lại đã!” Lâu Minh đưa tay ngăn Trần Ngư.

“Em không bình tĩnh được!” Trần Ngư tức muốn chết “Em lớn đến chừng này rồi mà chưa bị ma quỷ gì đó khi dễ đâu.”

nói làm như người khác đã bị ma quỷ khi dễ rồi ấy …

“Em đường đường là một thầy bắt ma, bị con ma đó khi dễ như vậy thì mặt mũi của em để ở đâu.”

… Hình như cũng có lý.

Tác giả có lời muốn nói:

Ông Ngô: Ông dạy con nhiều năm như vậy mà con lại để cho ma khi dễ như vậy hả.

Tây Thi: Con làm sao mà biết hồn ma cũng biết thuê sát thủ nữa.

Ông Ngô: nói cho cùng thì con chưa đủ bản lĩnh.

Tam thiếu: Nhóc con, có anh ở đây, không ai có thể làm tổn thương em.

Bảy trợ lý nhất trí gật đầu, vì Tam thiếu nhà mình mà xông pha không từ.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: