Chương 3: Kỹ năng kiếm tiền mới

Mặc dù Lâu Minh cũng ở trong khu tập thể của bộ đội, nhưng vì một vài nguyên nhân đặc biệt nên hầu như anh không có tiếp xúc với người ngoài, mọi người xung quanh cũng hết sức tránh tiếp xúc với Lâu Minh. Cũng chính vì thế, buổi tối nay khi Hà Thất đến tặng quà, thị trưởng Trần mới kinh ngạc như vậy.

“thật không ngờ nhiều năm như vậy, ngoại trừ chúng ta còn có người khác nhớ đến con gái chúng ta.” Mẹ Trần có chút cảm khái.

“Đúng vậy, Lâu Tam thiếu thật có lòng.” Thị trưởng Trần cũng gật đầu phụ họa.

“Lúc còn bé, em gái đã từng gặp Lâu Tam thiếu ạ?” Trần Dương tò mò hỏi, phải biết rằng từ nhỏ anh đãsống ở khu tập thể nhưng số lần gặp được Lâu Minh chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Lâu Tam thiếu nói đã gặp con bé thì chắc là đúng rồi.” Mẹ Trần nhớ lại “Dù sao mười mấy năm trước dáng vẻ của cậu ấy cũng không giống như bây giờ. Lúc đó, nhà họ Lâu mở tiệc gì, Lâu Tam thiếu cũng đều có mặt. Có một năm mẹ đưa em con đến dự sinh nhật của bộ trưởng Lâu, chắc là gặp vào lúc đó.”

“Dáng vẻ như bây giờ? Dáng vẻ bây giờ như thế nào ạ?” Trần Ngư nghe vậy thì không nén được tò mò, hỏi.

“không có gì.” Mẹ Trần hiển nhiên là không muốn tiếp tục đề tài này, cười hỏi Trần Ngư “Con đã ăn no chưa? Con muốn ăn thêm gì không?”

“Con ăn no rồi.” Trần Ngư gật nhẹ đầu, lại nhịn không được lòng hiếu kì, hỏi “Đúng rồi, mẹ, Lâu Tam thiếu đang ở đâu ạ? anh ấy cũng đang ở trong khu tập thể này sao ạ?”

“Con hỏi cái này làm gì?”

“không phải là anh ấy tặng quà cho con sao? Con nghĩ ngày mai đến gặp anh ấy cám ơn.” Trần Ngư vừa cười vừa nói.

“không cần đâu con.” Lần này thị trưởng Trần lên tiếng ngăn cản “Lâu Tam thiếu không thích người khác quấy rầy anh ta đâu.”

“Đúng vậy, ba con nói không sai, Lâu Tam thiếu đúng là không thích người khác làm phiền cậu ấy đâu.” Mẹ Trần vội vàng phụ họa nói.

“Vâng.” Trần Ngư vừa đáp lời vừa suy tư, trong đầu không khống chế được lại hiện lên hình ảnh tại tòa nhà trong khu tập thể hồi chiều. một căn nhà tràn ngập linh khí, mười bảo vệ cao to, vạm vỡ trang bị súng, cả người tràn đầy sát khí, dùng đầu ngón chân để nghĩ thì cũng biết chắc chắn ở đó có vấn đề.

Mặc dù Trần Ngư rất tò mò nhưng cũng không định đi tìm hiểu làm gì, dù sao thì bị súng chĩa vào người không phải là một cảm thụ tốt đẹp gì cho cam.

Trần Ngư về phòng, cầm cái túi vải bỏ lại hộp mực đỏ, xấp lá bùa mình lấy ra lúc chiều vào, rồi ngồi trên giường cầm lá thư ông lão đã viết cho cô, chăm chú đọc.

{Nhóc con! Lúc trước ông đã nói với con, bản lĩnh của ông nội thực sự rất dễ kiếm được tiền, nhưng mà lúc đó con còn ở thôn Đại Mộc, ông cảm thấy con có tin hay không không quan trọng, cho nên cũng không định chứng minh cho con thấy. Nhưng mà hiện tại con đã ở Đế Đô, ông nội nhất định phải trịnh trọng nói rõ một lần nữa với con, bản lĩnh này của ông thật sự kiếm được tiền!}

“thật vất vả viết được lá thư cho mình mà vẫn viết mấy thứ không đáng tin này.” Trần Ngư nhìn dấu chấm than vừa lớn vừa đen trên thư, nhịn không được mà oán thầm.

{Lúc trước, ông mang con đến các thôn trấn xung quanh thôn Đại Mộc để bắt ma, cơ bản đều là để thực hành nhiệm vụ, mục đích để cho con học hỏi chút ít kinh nghiệm. Nếu quả thật dựa theo tiêu chuẩn thu phí trước kia của ông nội, muốn ông rời núi một lần, nếu không có mấy trăm vạn thì ngay cả gặp mặt ông cũng lười đến.}

{Ông biết chắc là con sẽ không tin, cho nên ông chuẩn bị cho con một tài khoản QQ là số 37829, mật khẩu: zhuoguish}

Trần Ngư nhìn trên lá thư thực sự có một địa chỉ QQ và mật khẩu đăng nhập, lập tức nhíu mày, tiếp tục đọc thư.

{Tài khoản QQ này là năm đó ông nội lăn lộn ở giang hồ mà có, tài khoản nhỏ thôi, tài khoản lớn ông chưa cho con được, ông sợ hù dọa người khác. Tài khoản này bên trong cũng không có nhiều bạn tốt, chỉ có tác dụng duy nhất là trong đó kết nối với nhóm Thiên Sư, nếu con có thời gian rảnh thì lên đó đọc tài liệu đi, sẽ học được rất nhiều điều hữu dụng. Khi không có tiền có thể tiếp nhận mấy đơn đặt hàng, kiếm ít tiền lẻ.}

“thật hay giả vậy trời?” Trần Ngư cúi đầu tiếp tục xem thư.

{Chờ đến khi con có chút ít hiểu biết với việc bắt ma, nếu như cảm thấy có thể đảm nhiệm, ông nội hi vọng con có thể thông qua bản lĩnh mà ông nội đã dạy con, vì thôn Đại Mộc mà làm một chuyện, vì họ mà tu sửa lại đường.}

Trước khi nhìn thấy câu cuối cùng, từ đầu đến cuối Trần Ngư đều cảm thấy lão thần côn đang nói đùa với cô. Nhưng khi cô nhìn thấy ủy thác của ông lão muốn cô giúp người dân thôn Đại Mộc sửa đường, Trần Ngư bỗng chốc có chút tin tưởng.

Làm một con đường từ thôn Đại Mộc thông ra phía ngoài núi lớn là ước vọng đời đời kiếp kiếp của người dân thôn Đại Mộc. Lão thần côn mặc dù thường ngày không đứng đắn lắm nhưng cũng không thể lấy chuyện này ra làm chuyện đùa được.

“Đọc sách làm cái gì, nếu con học tốt bản lĩnh của ông thì một mình con cũng có thể kiếm đủ tiền sửa đường cho thôn ta.”

Trần Ngư chợt nhớ đến câu nói này của ông lão, liền nhảy xuống giường, chân trần chạy đến trước bàn sách, lưu loát bật máy tính lên, dựa theo tài khoản, mật khẩu mà ông lão đã đưa cho cô lần lượt nhập vào, cuối cùng con chuột dừng lại trên nút đăng nhập phía trên, Trần Ngư hít sâu một hơi rồi dứt khoát nhấn vào.

Tích tích, tích tích

âm thanh trong trẻo của hệ thống nhắc nhở vang lên, Trần Ngư không thể tin nhìn góc dưới bên phải đang nhấp nháy tin báo của diễn đàn, lập tức hít vào một hơi.

Tài khoản QQ thực sự dùng được sao?

không được, Trần Ngư, mi không được kích động, tài khoản QQ có thể sử dụng được thì có gì lạ đâu, phải quan sát thêm, quan sát thêm.

Đầu tiên Trần Ngư kiểm tra thông tin tài khoản QQ, xem xong mới thấy, ông lão quả thật không nóikhoác chút nào, trong vòng bạn bè không có người nào chỉ kết nối với một nhóm tên gọi “Quỷ thần đừng hỏi”, một người bạn tốt cũng không có. Tiện thể nói luôn, ông lão đã lấy nickname cho mình là “Tôi là tiểu hào”. (tiểu hào: số nhỏ)

Trần Ngư nhịn không được liếc mắt, đưa tay ấn mở cửa sổ group chat, yên lặng nhìn màn hình.

Hạt đậu ma: Phong Hỏa, bán cho tôi hai lá bùa đuổi ma trung cấp đi, mười vạn một lá, được không?

Phong Hỏa đạo nhân: Mười vạn một lá? anh có bao nhiêu, đưa hết cho tôi, tôi mua.

Hạt đậu ma: Mẹ kiếp, nếu tôi vẽ được thì tôi tìm anh làm gì?

Phong Hỏa đạo nhân: Mười vạn một lá là giá cách đây mười năm rồi người ơi, anh có thành tâm muốn mua không, chắc giá hai mươi vạn một lá.

Hạt đậu ma: Nể tình chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, anh giảm giá chút đỉnh cho tôi được không.

một lá bùa đuổi ma trung cấp mà hai mươi vạn một lá á? Trần Ngư phản xạ có điều kiện liếc nhìn cái túi vải bị mình tiện tay để ở kia, trong đó có mười mấy lá bùa đuổi ma trung cấp mà, phải không? một lá hai mươi vạn, vậy mình có bao nhiêu tiền?

không được, không được, phải bình tĩnh, bình tĩnh. Sao lại có thể như vậy chứ, loại lá bùa này khôngđáng tiền, ông lão tùy tiện vẽ là có mà. Lần trước ra ngoài bắt ma cho người ta, ông đã dùng liên tiếp tám lá bùa đuổi ma trung cấp, cuối cùng ông chỉ thu của người ta có một trăm đồng thôi cơ mà.

Trần Ngư lắc lắc đầu, tiếp tục yên lặng nhìn màn hình, cho đến khi một nickname là ‘Mưa bay tháng ba’ lên tiếng thì Trần Ngư bắt đầu không tình bĩnh nổi.

Mưa bay tháng ba: Có phải người anh em đang ở Đế Đô không?

Hạt đậu ma: Sao vậy?

Mưa bay tháng ba: Đúng là anh ở Đế Đô hả? Vậy anh có thể giúp tôi một việc không, hôm trước tôi tiếp nhận một đơn hàng, đến khu công viên mới xây dựng bên bờ hồ để đuổi ma, nhưng đột nhiên tôi có việc bận không đi được. Các anh ai có thể đi giùm tôi vụ này không, thù lao một trăm vạn.

một trăm vạn??? Trần Ngư cảm thấy adrenalin của mình bắt đầu tăng vọt.

Hạt đậu ma: Đạo hạnh (công phu tu luyện) bao nhiêu năm?

Mưa bay tháng ba: Tôi đã đến xem qua một lần, chắc khoảng một trăm năm đạo hạnh.

Hạt đậu ma: một trăm năm đạo hạnh một trăm vạn, không có lời, không đi.

Mưa bay tháng ba: Trong nhóm mình có anh em nào rảnh không? Tôi có thể chi trước năm mươi vạn, tháng sau giải quyết xong là được.

Chi trước năm mươi vạn? Chi trước có nghĩa là có tiền ngay phải không?

Trần Ngư biết chuyện này không đáng tin lắm, nhưng khoản chi trước này có sức hấp dẫn quá lớn, vả lại cô cho anh ta số tài khoản cũng không có gì nguy hiểm nhỉ.

Trần Ngư cắn ngón tay suy nghĩ hai phút, quả quyết ấn khung chat riêng với “Mưa bay tháng ba”.

Tôi là tiểu hào: một trăm vạn? Có thể giao trước tiền đặt cọc?

Mưa bay tháng ba: Đúng vậy, người anh em. anh có muốn thử không?

Tôi là tiểu hào: Để tôi suy nghĩ.

Mưa bay tháng ba: Người anh em, cho tôi số tài khoản, tôi chuyển khoản cho anh ngay nè.

Chủ động vậy sao? Trần Ngư trừng mắt nhìn, dù sao trong thẻ ngân hàng của cô cũng không có một xu tiền, lừa đảo thì lừa đảo, cô dứt khoát nhắn số tài khoản của mình cho bên kia.

một phút sau.

Mưa bay tháng ba: Người anh em, đã gửi tiền. Xử lý xong thì nhắn tin cho tôi, tôi chuyển khoản cho anhsố còn lại.

Leng keng.

Hầu như là cùng lúc với tin nhắn của đối phương, điện thoại của Trần Ngư cũng nhận được tin nhắn, Trần Ngư mở điện thoại thấy bên trong viết.’Ngân hàng Thanh Mộc: Tài khoản 62****888 của quý khách ngày 26 lúc 22 giờ 50 phút + 500.000 đồng. Số dư 500.000 đồng.’

không phải là tin nhắn lừa đảo chứ, Trần Ngư vừa cầm điện thoại vừa cầm thẻ ngân hàng, cố gắng khống chế tâm trạng gấp rút của bản thân lại muốn nhảy cửa sổ chạy đi tìm cây ATM để kiểm tra số dư tài khoản.

Dù là thật hay giả, nhưng vì việc này mà Trần Ngư cả đêm không ngủ ngon. Ngày hôm sau đã dậy thậtsớm, treo hai con mắt thâm quầng trên mặt ngồi vào bàn ăn, nhưng mà bởi vì da cô quá đen nên khôngai phát hiện điều đó.

“Tây … Thi Thi, tối hôm qua có ngủ ngon không con?” Mẹ Trần cảm thấy hai chữ Tây Thi quá khó đọc nên tự động đổi sang thành Thi Thi.

“Rất ngon ạ, cám ơn mẹ.” Trần Ngư trả lời.

“Vậy thì tốt, tốt quá.” Mẹ Trần cười, gắp cho con gái cái bánh bao nói “Con ăn nhiều một chút, chút nữa mới có sức cùng mẹ đi dạo phố.”

“Mẹ cũng ăn đi ạ.” Trần Ngư cũng gắp cho mẹ Trần cái bánh bao.

Mẹ Trần lập tức vui cười hớn hở.

Ăn sáng xong, thị trưởng Trần đi làm, Trần Dương hẹn với bạn học đi đá bóng. Tất nhiên là Trần Ngư theo mẹ Trần một đường thẳng tiến đến trung tâm thương mại.

Mẹ Trần dường như muốn đem số tiền mười lăm năm qua chưa dành cho con gái đem ra xài hết mộtlần. Sau khi vào trung tâm thương mại, cả người không thể khống chế được, chỉ cần bà thấy con gáidùng được thì đều mua. Cho đến cuối cùng, ngay cả người có thể lực như Trần Ngư một tay có thể lật bốn quả núi lớn nhưng lúc này cũng thở không kịp, mẹ Trần mới đem Trần Ngư đến một spa thẩm mỹ để nhân viên tư vấn cho con gái một bộ mỹ phẩm dưỡng trắng da.

“Thi Thi, sau này mỗi cuối tuần, mẹ con mình đều đến spa làm đẹp nha.” Mẹ Trần nhận hóa đơn POS từ tay nhân viên, kí tên rồi nói với Trần Ngư.

* POS được viết tắt từ Point Of Sale là thiết bị dùng cho phương thức thanh toán bằng thẻ được sử dụng ở hầu hết tất cả các khách sạn, nhà hàng, siêu thị, trung tâm thương mai, cửa hàng kinh doanh tầm trung trở lên… sử dụng để khách hàng thanh toán các khoản phí dịch vụ bằng thẻ quốc tế hoặc thẻ nội địa.

Trần Ngư nhìn thấy hóa đơn POS liền nghĩ đến việc kiểm tra số tài khoản thẻ ngân hàng của mình. đitheo mẹ Trần dạo một ngày, Trần Ngư quên khuấy mất việc dành thời gian đi tìm cây ATM để kiểm tra tài khoản ngân hàng. cô đang chần chừ tìm lý do để đi ra ngoài thì nhân viên spa mặc đồng phục màu hồng từ trong phòng đi ra, nói “Trần phu nhân, Trần tiểu thư, phòng đã chuẩn bị xong, xin mời bà và côvào.”

“Thi Thi, chúng ta vào thôi.” Mẹ Trần kéo con gái đi vào phòng.

“Mẹ, mẹ vào trước đi, con đi vệ sinh cái đã.” Trần Ngư hơi ngượng ngùng nói.

“Ừ, vậy mẹ vào trước thay quần áo.” Mẹ Trần cũng không nghĩ nhiều, đi theo nhân viên spa vào trước.

Trần Ngư chờ mẹ Trần vào phòng, quay người đi ra cửa, nhân viên tiếp tân ngoài cửa nhìn thấy, cười nhắc nhở “Trần tiểu thư, trong tiệm chúng tôi cũng có phòng vệ sinh.”

“không sao, tôi thích đi ở ngoài.” nói xong cũng không chờ đối phương đáp lời, Trần Ngư đi ra phía thang máy, đi xuống lầu một. Trần Ngư nhớ kĩ lúc sáng cô đã nhìn thấy một ngân hàng bên cạnh trung tâm thương mại.

Trần Ngư tìm một cây ATM không có người, đóng cửa lại, cắm thẻ, nhập mật khẩu, chọn mục kiểm tra số dư tài khoản.



Trần Ngư sững sờ nhìn màn hình, chớp chớp mắt rồi lại chớp chớp mấy cái nữa, xem hết chữ số Ả rập rồi lại xem đến phần chữ tiếng Trung, xem đi xem lại vẫn không thể tin trong thẻ của cô thực sự có năm mươi vạn. Để chắc chắn số tiền là của mình, Trần Ngư quyết định rút thử một trăm đồng.

“Mời quý khách nhận tiền.”

Trần Ngư nhìn tờ tiền giấy màu đỏ rực mới ra lò còn mang theo chút nhiệt, lại nhìn số dư trên màn hình 499.900 đồng, cúi đầu trầm tư.

Kiếm tiền trở nên dễ dàng như vậy, làm cô bỗng nhiên bắt đầu nghi ngờ cuộc sống này, làm sao đây?
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: