Chương 35: Dẫn linh phong ấn

(Dẫn linh phong ấn: Sử dụng linh khí để phong ấn một vật gì đó)​

Trần Ngư cạy mở môi Lâu Minh, dẫn một luồng linh khí sang, tiếp đó, một luồng hơi thở mát lạnh chợt bao phủ, thấm đẫm toàn thân của Trần Ngư. Trần Ngư biết đây là trạng thái hơi thở trong cơ thể mình đã hòa vào hơi thở trong cơ thể Lâu Minh.

Thu!

Trần Ngư nhắm mắt lại, khởi động phương pháp hấp thu linh khí, giống như lúc bình thường tu luyện, đem sát khí phóng thích ở bên ngoài hấp thu vào người.

Bên ngoài phòng nghiên cứu, đại đa số mọi người chỉ thấy Trần Ngư bỗng nhiên ôm hôn Tam thiếu, nhưng trong mắt Mao đại sư và Lâm Quy, thì là cả phòng sát khí đỏ như máu, giống như vòi nước không khóa hướng về phía cơ thể của Lâu Minh cuồn cuộn lao tới, chỉ trong vòng ba phút ngắn ngủi đãbiến mất không thấy tăm hơi.

Sát khí hung mãnh tiến vào trong cơ thể Lâu Minh thì trở nên an ổn rất nhiều, sau đó theo con đường tiếp xúc hơi thở giữa Trần Ngư và Lâu Minh, chậm rãi tràn vào cơ thể của Trần Ngư.

Trần Ngư tiếp thu sát khí trong cơ thể Lâu Minh chuyển đến, trong đầu vang lên lời ông lão đã dặn dò trong điện thoại “Thể chất của con đặc thù, trời sinh không sợ sát khí, con có thể trực tiếp lấy miệng dẫn khí, dẫn linh phong ấn.”

‘Dẫn linh phong ấn’ là pháp thuật đặc thù của môn phái Lạc Sơn, vận dụng linh lực hòa hợp với hơi thở của vật muốn phong ấn, sau đó ngay tức thì vẽ bùa chú phong ấn trong không khí thì trăm phần trăm sẽ phong ấn được vật cần phong ấn.

một tay Trần Ngư vẫn kéo cổ Lâu Minh, một tay khác vung lên trong không khí vẽ ra một lá bùa. Đây là lần đầu tiên Trần Ngư vẽ bùa Phong ấn, vẽ hơi chậm, nhưng cũng may lúc này hơi thở của cô đã hòa cùng hơi thở của Lâu Minh, cho nên quá trình vẽ bùa không mấy trơn tru nhưng hiệu quả đã rất rõ ràng.

Bùa Phong ấn được hình thành trong nháy mắt, ngón tay Trần Ngư chuyển một cái, bùa chú hóa thành một dải ánh sáng vàng chiếu lên người Lâu Minh.

Sát khí trong cơ thể Lâu Minh bỗng nhiên ngừng lại, nhân cơ hội đó, Trần Ngư buông tay ra, lùi về sau một bước, cắt đứt sự liên hệ hơi thở giữa hai người.

“Xoạt!”

Bỗng nhiên mất hết sức lực, Lâu Minh chợt ngã trên mặt sàn, Trần Ngư giật nảy mình, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra thì mới phát hiện Lâu Minh đã hôn mê. Mà trong nháy mắt Lâu Minh ngã xuống, thanh kiếm đồng vẫn đang chiến đấu bất phân thăng bại với la bàn cũng ‘xoảng’ một tiếng rơi trên mặt đất.

“anh Ba!” Trần Ngư định dìu Lâu Minh đứng dậy nhưng phát hiện mình không đủ sức, cô đành gọi sựgiúp sức bên ngoài “Nhanh vào giúp tôi với!”

Trợ lý đang canh giữ ngoài cửa vội vàng đẩy cửa vào.

Mao đại sư cũng chạy vào theo, đầu tiên ông kiểm tra tình trạng của Lâu Minh, phát hiện Lâu Minh chỉ đang ngất đi, không có vấn đề gì nguy hiểm mới yên tâm giao trợ lý đưa Lâu Minh về biệt thự.

một trận rối ren qua đi, tất cả mọi người đều có mặt ở biệt thự nhà họ Lâu.

Mao đại sư điều tra xong tình huống sát khí của Lâu Minh đột nhiên có biến hóa, đi ra khỏi phòng ngủ xuống lầu một rồi nói với Hà Thất “Vì ảnh hưởng của lực sát khí nên Lâu Minh mới hôn mê, cậu ấy nghỉ ngơi một chút rồi sẽ tỉnh.”

“Nút ngọc của Tam thiếu vỡ rồi ạ.” Hà Thất gật nhẹ đầu rồi đưa nút ngọc đã nhặt về cho Mao đại sư.

“hiện giờ sát khí trong cơ thể Lâu Minh đã được phong ấn hoàn toàn, hiệu quả còn tốt hơn so với dùng nút ngọc nữa. Nếu như phong ấn trong cơ thể cậu ấy không bị phá giải thì không cần sử dụng nút ngọc.” Mao đại sư nói đến đây, ánh mắt không tự chủ lướt qua căn phòng trên lầu hai “cô gái trẻ này là ai vậy? Năng lực của cô ấy rất đặc biệt. Nếu như tôi đoán không sai, cô ấy hoàn toàn không sợ sát khí trên người Lâu Minh chút nào.”

Hà Thất nhìn ánh mắt dò xét của Mao đại sư, do dự một chút rồi nói “Mao đại sư, việc về tiểu thư Trần Ngư, ngài có thể tạm thời giữ bí mật được không?”

“Tại sao?” Mao đại sư khó hiểu.

“Tiểu thư Trần Ngư ở bên cạnh Tam thiếu đã một thời gian rồi, trong khoảng thời gian này, sát khí trong cơ thể Tam thiếu có thể ổn định như vậy cũng là nhờ có tiểu thư Trần Ngư.” Hà Thất giải thích “Nhưng mà … Tam thiếu không muốn bộ trưởng Lâu và phu nhân biết chuyện này.”

Nếu như không phải đã được Lâu Minh dặn dò từ trước, thì ngay từ khi Trần Ngư xuất hiện trong biệt thự lần đầu tiên hay khi biết việc Trần Ngư không sợ sát khí trên người Lâu Minh thì bọn Hà Thất đãsớm báo cho bộ trưởng Lâu rồi.

“Tại sao?” Mao đại sư càng không hiểu “Có phương pháp tốt hơn để khống chế sát khí trên người Lâu Minh, tại sao không thể nói cho bộ trưởng Lâu biết.”

“Tam thiếu không muốn làm đảo lộn cuộc sống của tiểu thư Trần Ngư.” Hà Thất trả lời.

Mao đại sư hơi sững sờ, nhưng rất nhanh ông nghĩ đến những việc mà bộ trưởng Lâu và phu nhân đãlàm vì chuyện của Lâu Minh, bỗng nhiên cũng hiểu ra. Nếu để bộ trưởng Lâu biết được khả năng đặc biệt của Trần Ngư, đoán chừng là cô nhóc này suốt đời phải ở trong biệt thự này với Lâu Minh.

“Tiểu thư Trần Ngư vẫn đang tìm kiếm biện pháp giúp đỡ Tam thiếu, nói hay không nói, thực ra cũng không thay đổi được điều gì. Mao đại sư, ngài nói có đúng không.” Ý của Hà Thất rất rõ ràng, Trần Ngư đang giúp đỡ Tam thiếu, như vậy không cần "vẽ thêm chân cho rắn" (làm điều thừa thãi), làm cho sựviệc thêm phức tạp.

Mao đại sư thở dài, nhẹ gật đầu nói “Nhưng mà tôi cần nói chuyện với cô nhóc này một chút.”

Sau khi Hà Thất chuyển lời, chỉ chốc lát sau, mang đuôi tóc bên cao bên thấp, Trần Ngư chạy từ trên lầu xuống, vẻ mặt cô tò mò nhìn Mao đại sư đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, cười nói “Tôi biết ngài, anh Ba đã nói về ngài với tôi.”

“cô có quan hệ rất tốt với Lâu Minh?” Mao đại sư kinh ngạc hỏi, quan hệ đã tốt đến mức mà Lâu Minh đã đề cập về ông với cô nhóc này sao.

“Đó là dĩ nhiên.” Chúng tôi còn là bạn làm ăn nữa đó.

Mao đại sư cười cười hỏi “cô nhóc, cô là thầy trừ ma của phái Lạc Sơn phải không?”

Trần Ngư chớp chớp mắt rồi trả lời “Tôi đúng là thầy trừ ma, nhưng tôi không phải là môn phái Lạc Sơn.”

“không phải? Vậy thuật pháp của cô là học từ đâu?” Mao đại sư thấy Trần Ngư không giống như giả bộ, nhịn không được lại hỏi. (thuật pháp: học thuật và phương pháp)

“Tôi học từ ông nội tôi.” Trần Ngư trả lời.

“Ông nội của cô là?” Trong đầu Mao đại sư dạo một vòng, chưa nghe qua nhà họ Trần nào trong giới huyền học.

“Ông nội của tôi tên Ngô Lễ, cũng là một thầy trừ ma.” Trần Ngư đáp “Từ nhỏ tôi đã theo ông nội tôi học thuật pháp.”

Ngô Lễ? Mao đại sư cau mày nhớ lại những vị đại sư bên trong giới huyền học, sửng sốt một hồi nhưng vẫn không nhớ được Thiên Sư nào tên là Ngô Lễ. Ít nhất là những người có danh tiếng thì ông chưa từng nghe người nào như vậy.

“Vậy ông nội của cô đang ở đâu?” Mao đại sư lại tò mò hỏi.

“Tôi cũng không biết.” Trần Ngư lắc đầu “Ông đã ra ngoài đi du lịch, tôi cũng không biết bây giờ ông nội đang ở đâu nữa.”

“Vậy … cô đã hỏi tình huống của Lâu Minh với ông nội cô chưa?” Vốn muốn tự mình đến thăm gặp mà không được, Mao đại sư đành lùi một bước mà hỏi việc khác.

“Tôi vẫn chưa kịp hỏi …” Trần Ngư ảo não “Ông nội của tôi không đáng tin lắm, thường xuyên liên lạc không được.”

trên thực tế, nếu hôm nay không phải là thanh kiếm đồng đâm xuyên qua bùa phòng ngự làm cho ông lão cảm thấy cô gặp nguy hiểm, thì chắc chắn là ông lão cũng sẽ không chủ động gọi điện thoại cho cô. Nghĩ đến đây, Trần Ngư lại vô cùng đau lòng, một lá bùa phòng ngự cao cấp trên một trăm vạn lận đó, chớp mắt tiêu mất luôn rồi.

Mao đại sư thấy vẻ mặt Trần Ngư biến sắc, cho là cô đang tự trách, vì thế an ủi “không sao đâu, lần sau ông nội cô gọi lại thì cô hỏi cũng được.”

“Vâng!” Trần Ngư gật gật đầu, nghĩ nghĩ rồi nói thêm “Nút ngọc trên tay anh Ba hỏng mất rồi, Mao đại sư, ngài có thể làm một cái khác không?”

Mao đại sư nghe Trần Ngư nói như vậy thì biết sát khí trong cơ thể Lâu Minh hiện đang bị phong ấn, chỉ sợ không duy trì được bao lâu, thế là hỏi “Phong ấn trong cơ thể Lâu Minh có thể duy trì được bao lâu?”

“Nhiều nhất là ba ngày.” Trần Ngư nói “Tu vi của tôi bây giờ còn quá yếu, phong ấn không được bao nhiêu ngày.”

“Với lại, vừa rồi ở phòng nghiên cứu, tôi đã hấp thu khá nhiều sát khí, trong thời gian ngắn chỉ sợ khôngthể thực hiện phong ấn được nữa.” Trong cơ thể Trần Ngư bây giờ, sát khí nhiều hơn linh khí, cô phải từ từ bài trừ sát khí trong người, hấp thu lại linh khí, nếu không đừng nói là việc ‘dẫn linh phong ấn’, ngay cả việc vẽ bùa chú thông thường cô cũng không thể thực hiện được.

Xem ra trong thời gian ngắn, không thể ra ngoài kiếm tiền được rồi, nghĩ đến đây Trần Ngư lại thấy mất mát trong lòng.

Mao đại sư thấy Trần Ngư suy tư, cho là cô đang lo lắng việc nút ngọc không sửa được, sát khí của Lâu Minh lại bùng phát, thế là lại an ủi lần nữa “không sao, tôi còn nút ngọc dự phòng nữa.”

“Vậy thì tốt rồi.” Trần Ngư yên tâm nói.

“Trần tiểu hữu (bạn nhỏ Trần), tôi thấy thể chất của cô không bị sát khí ảnh hưởng? Sao cô làm được?” Mao đại sư hỏi.

“Hình như là do trời sinh, từ nhỏ tôi đã như vậy rồi, ông nội tôi cũng nói thể chất của tôi đặc biệt.”

“Thể chất đặc biệt?” Mao đại sư trầm ngâm một lát, thể chất phải đặc biệt như thế nào mới có thể hấp thu nhiều sát khí như vậy mà vẫn không bị thương chút lông tóc nào?

“Reng reng reng …”

Trần Ngư ngượng ngùng nhìn thoáng qua Mao đại sư, lấy điện thoại di động ra đi qua một bên nhận điện thoại.

“Thi Thi, tối nay con có về nhà ăn cơm không?” Mẹ Trần hỏi.

Trần Ngư sờ lên mái tóc nham nhở như chuột gặm của mình, chột dạ hỏi “Con hẹn bạn học đi cắt tóc, tối nay con sẽ về nhà.” Nhất định phải làm tóc xong rồi mới về nhà, bằng không thì không biết giải thích như thế nào đâu.

Mẹ Trần thấy con gái cuối cùng cũng có ý thức làm đẹp, thế mà lại chủ động đi làm tóc, lập tức vui mừng cúp điện thoại, không giục cô về nhà nữa.

Trần Ngư thở phào nhẹ nhõm, cùng chào hỏi mọi người rồi chuồn êm ra ngoài kiếm tiệm cắt tóc.

Sau khi Trần Ngư đi được khoảng hai giờ, Lâu Minh tỉnh lại, anh liếc mắt nhìn thấy Mao đại sư đangngồi bên cạnh, vì thế chống tay ngồi dậy.

“Mao đại sư?” Lâu Minh cảm giác được trạng thái tinh thần của mình khá tốt.

“Cậu cảm thấy thế nào rồi?” Mao đại sư lo lắng hỏi.

“Rất tốt, Mao đại sư, ông đã cứu tôi sao?” Ký ức của Lâu Minh hiện giờ rất mơ hồ, anh chỉ nhớ rõ là ngay khoảng khắc anh tiếp xúc với thanh kiếm đồng thì sát khí trong cơ thể anh bỗng nhiên tăng vọt, không thể khống chế được.

“không phải tôi.” Mao đại sư mỉm cười lắc đầu.

Lâu Minh sững sờ, lập tức trong đầu óc hỗn độn chợt lóe lên hình bóng của Trần Ngư, hình như lúc đó anh có nhìn thấy cô nhóc, chẳng lẽ … cô ấy cũng ở đó.

“Là Trần tiểu hữu cứu cậu.” Mao đại sư nói “Lần này sát khí của cậu bùng phát, có thể thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc (hữu kinh vô hiểm) là nhờ vào Trần tiểu hữu.”

“Trần Ngư? Quả nhiên là cô ấy đã ở đó.” Lâu Minh hoảng hốt.

“Đúng rồi, Lâu Minh, sao sát khí trong cơ thể cậu lại đột nhiên bùng phát như vậy?” Mao đại sư chờ đến bây giờ là để hỏi vấn đề này.

“Tôi cũng không rõ lắm.” Lâu Minh mơ mơ màng màng nhớ lại “Lúc đó, tôi đang kiểm tra thanh kiếm đồng. Nhưng kỳ lạ là khi tôi chỉ chạm nhẹ vào thanh kiếm thì bỗng nhiên nó thu nhỏ lại.”

“Thu nhỏ?” Vẻ mặt của Mao đại sư run lên.

“Còn có việc này, lúc đó tôi cảm thấy thanh kiếm đó có một cảm giác vô cùng quen thuộc nên cầm lên quan sát cẩn thận hơn, sau đó … sát khí trong cơ thể tôi bỗng nhiên mất khống chế.” Lâu Minh cẩn thận nhớ lại “Chuyện sau đó tôi không nhớ rõ ràng lắm.”

“thì ra là thế.” Mao đại sư như có điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu “Vậy cậu cứ nghỉ ngơi đi, chuyện liên quan đến thanh kiếm đồng, tôi sẽ cho người đi tìm hiểu thật kĩ.”

“Mao đại sư, tôi luôn cảm thấy thanh kiếm đồng đó có mối liên hệ gì đó với tôi.” Lâu Minh chợt nói.

“Việc này tôi sẽ điều tra, nếu như cậu nghĩ ra được điều gì thì gọi điện thoại cho tôi.” Mao đại sư dặn dò “Mặc dù lần này sát khí trong cơ thể cậu bùng phát có thể thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc, nhưng thân thể vẫn sẽ chịu ảnh hưởng nhất định, cậu hãy nghỉ ngơi cho thật tốt đã.”

Căn dặn xong, Mao đại sư rời khỏi biệt thự.

Sau khi Mao đại sư đi, Lâu Minh ngồi ở trên giường, đưa tay nhìn nút ngọc trên cổ tay đã được đổi, bỗng nhiên ngẩn người.

Hà Thất đứng một bên, trong lòng nổi sóng: Tam thiếu nói cậu ấy không còn nhớ rõ việc gì sau khi sát khí bùng phát, như vậy có phải là cậu ấy không nhớ sự việc tiểu thư Trần Ngư ‘sàm sỡ’ cậu ấy không? Đó có được coi là ‘sàm sỡ’ không nhỉ?

(Nguyên tác là phi lễ: vô lễ, thiếu lịch sự, mình để sàm sỡ cho nó thuần Việt)

“Hà Thất, Trần Ngư đâu rồi?” Lâu Minh bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi.

“A?” Hà Thất giật nảy mình “Tiểu thư Trần Ngư, cô ấy … cô ấy về nhà rồi ạ.”

“Về nhà ư.”

“Vâng!” Hà Thất mạnh mẽ gật đầu một cái, động tác hơi quá lố.

“Sao vừa nhắc đến Trần Ngư cậu lại kỳ lạ như vậy?” Lâu Minh ngạc nhiên hỏi.

“…” ‘nói hay là không nói ra, đó là một vấn đề’, Hà Thất tự hỏi.

Tác giả có lời muốn nói:

Hà Thất: Đây là một lựa chọn khó khăn.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: