Chương 36: Anh Ba, em lỡ ‘sàm sỡ’ anh rồi

Trần Ngư đi vào một tiệm cắt tóc mới mở cửa.

“Bạn học, bạn đến cắt tóc phải không?” anh trai tiệm cắt tóc nhìn kiểu tóc “đặc biệt” của Trần Ngư, không chút nghĩ ngợi gì mà hỏi.

“Vâng.” Trần Ngư nhìn mái tóc nửa dài nửa ngắn của mình trong gương, kiên định gật đầu.

“Gần đây trong trường học thịnh hành kiểu tóc như thế này sao? thật là quá đặc biệt đi.” Thợ cắt tóc cầm kéo đứng phía sau Trần Ngư, nhìn mái tóc lộn xà lộn xộn của Trần Ngư thì trêu ghẹo.

“Phì …, là do em vô ý, em cầm kéo muốn tự mình cắt …, sau đó nó biến thành thế này.” Trần Ngư không dám nói là bị một thanh kiếm đồng cắt đứt, nghe như thế còn đáng sợ hơn là do cô vô ý cầm kéo cắt thành như vậy.

“Khó trách!” Thợ cắt tóc vốn muốn nói đùa với Trần Ngư, thấy cô nghiêm túc giải thích như vậy thìkhông nói gì thêm, anh ta đánh giá một chút rồi hỏi “Em muốn cắt kiểu gì?”

“anh cắt cho em kiểu nào đẹp đẹp là được.” Từ trước đến giờ, Trần Ngư chưa bao giờ quan tâm quá đến đầu tóc.

“Em có muốn làm uốn tóc không?” Thợ cắt tóc đề nghị “Cái kéo cắt tóc em quá ngắn, mặt em nhỏ, tóc lại thẳng, nếu để tóc thả suông thì nhìn giống như học sinh tiểu học.”

“không cần đâu.” Trần Ngư kiên quyết lắc đầu, đừng hòng lừa tiền của cô.

“Tiệm của anh mới khai trương, sẽ giảm giá 30% cho em.” Thợ cắt tóc tiếp tục dụ dỗ “Sau khi giảm giá thì cũng gần bằng giá tiền cắt tóc rồi đó.”

“Gần bằng á?” Trần Ngư giật mình nói “Cắt tóc không thôi mà đắt thế á?”

“Bởi vì anh là ông chủ a.” Thợ cắt tóc chỉ vào bảng giá treo bên cạnh, ông chủ cắt tóc 388.

Trần Ngư xem hết bảng giá, hỏi “Em có thể làm với thợ cắt tóc bình thường không?”

Ông chủ nghe Trần Ngư muốn đổi thợ cắt tóc, lập tức vui vẻ “không được đâu, tiệm anh mới mở, anhvẫn chưa kịp nhận thợ mới đâu.”

Đây là muốn lừa người ta sao? Trần Ngư đau lòng, rồi gật đầu “Vậy thì làm tóc uốn đi.”

“Em muốn làm kiểu nào?” Chủ tiệm cắt tóc hỏi.

“anh xem rồi quyết định đi.” Dù sao thì làm kiểu gì cũng đẹp hơn bây giờ.

“Vậy thì cứ giao cho anh, bạn học.” Chủ tiệm cắt tóc cười cười, giơ tay lên, cái kéo lách cách đem nửa bên tóc dài còn lại của Trần Ngư cắt rớt xuống đất.

Trước đó, Trần Ngư chưa bao giờ nghĩ đến, người ta cần tốn nhiều thời gian đến thế để làm tóc. cô ngồi trong tiệm ba giờ đồng hồ, ngủ một giấc tỉnh lại, đói đến mức ngực dán vào lưng thì mới xong.

Sau khi uốn tóc xong, Trần Ngư nhìn vào gương, khó chịu đưa tay giật giật lọn tóc, lấy ngón tay cầm một lọn tóc kéo thẳng ra, sau đó buông ra, lọn tóc như lò xo co trở lại như cũ. Trần Ngư chớp chớp mắt, có chút không thể quen được.

“Thế nào? Mái tóc quăn như thế này rất hợp với mặt em, đáng yêu không?” Chủ tiệm bỗng nhiên cầm Ipad đến, mở một trang maga anime, lật đến một bức ảnh đưa cho Trần Ngư nhìn “Nhìn giống y như này không?”

Trần Ngư nhìn vào gương thấy mình như biến thành một người khác, chợt nhớ đến câu Hàn Du thường hay nói trong phòng kí túc xá “Kiểu tóc là gương mặt thứ hai của phụ nữ.”

Coi như là cô đi phẫu thuật thẩm mỹ sao?

Mặc dù Trần Ngư hơi khó chịu, nhưng khi mang gương mặt thứ hai này về nhà thì lại làm mẹ Trần vô cùng sung sướng. Trong lòng vui mừng nghĩ: Người ta đều nói đại học là một bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ, lúc này mới chỉ học chưa hết một học kỳ mà con gái bà đã trở nên xinh đẹp như này.

“Thi Thi à, kiểu tóc này đẹp đó, làm con trở nên hoạt bát đáng yêu, đúng lúc mẹ vừa mua cho con mấy bộ váy, con cũng đi thử đi.” Mẹ Trần nói xong lại lập tức phủ định “không được, mấy bộ váy đó khônghợp với kiểu tóc này, để mẹ mua mấy bộ khác.”

“Mẹ, không cần đâu ạ, con còn nhiều quần áo lắm, còn chưa mặc hết đâu.” Mỗi lần Trần Ngư về nhà, mẹ Trần lại mua cho cô quần áo mới, hiện giờ trong tủ cô còn một đống quần áo chưa mặc qua nữa.

“không được, con gái mà, đừng nói chỉ đổi kiểu tóc, ngay cả đổi một đôi giày, đổi một cái túi xách cũng phải có quần áo hợp phong cách.” Mẹ Trần nói xong cũng không để ý đến con gái nữa, một mình hứng thú lên mạng chọn quần áo cho con.

Thị trưởng Trần ngồi bên chỉ vui vẻ nhìn, dù sao chỉ cần bà xã cao hứng là được.

Mà Trần Dương thì nhíu nhíu mày, hỏi “Thi Thi, có phải em yêu đương không đó?”

“Cạch!” Chén trà trong tay thị trưởng Trần đặt mạnh xuống bàn, mẹ Trần cũng không lên mạng nữa, ba người chăm chú nhìn Trần Ngư.

Đúng thế, cô nhóc này bỗng nhiên thay đổi lớn như vậy, không phải là lén yêu đương với thằng oắt nào đó chứ.

Đầu tiên, Trần Ngư ngơ ngác, sau đó điên cuồng lắc đầu “không có, không có, con với bạn cùng phòng đến tiệm cắt tóc mà, sau đó thợ cắt tóc đề nghị uốn tóc cho con, vậy là con làm thôi.”

“A, thế hả.” Thị trưởng Trần lại cầm chén trà lên, bình tĩnh nói “Dù sao thì Thi Thi cũng lên đại học rồi, cũng đến tuổi nói chuyện yêu đương rồi.”

“Nếu em có bạn trai, nhớ phải giới thiệu cho mọi người đó.” Trần Dương đang nghĩ đến có nên nhờ bọn Thiệu Huy bí mật dò xét một chút, dù sao thì không phải thằng oắt nào cũng có thể tùy tiện bắt cóc em gái nhà mình được.

“Có thể dắt tay, có thể hôn môi …”

“không được phép hôn môi!” Thị trưởng Trần bất mãn nhìn mẹ Trần “Bà dạy con làm sao thế, sao có thể cho phép chúng nó hôn nhau.”

“Hôn thì thế nào? Hôn cũng không làm con mình mang thai, ông đúng là đồ cổ lỗ sĩ.” Mẹ Trần tức giận.

“Thi Thi là con gái đó, nó sẽ bị thiệt.” Thị trưởng Trần cũng tức giận “Gần đây phim truyền hình cũng không biết làm sao mà qua kiểm duyệt, giờ đàn ông đều thích cưỡng hôn phụ nữ sao, làm như hôn mộtcái là có thể làm người ta thích mình ấy, đây không phải là dạy hư thanh thiếu niên hay sao? Thi Thi, con đừng bao giờ để người khác sàm sỡ, có biết không?” (Sàm cỡ: nguyên tác là chiếm tiện nghi)

“Cưỡng hôn? Vậy … À … Còn nữ cưỡng hôn nam thì sao ạ? Cũng là sàm sỡ người khác sao?” Trần Ngư có chút chột dạ hỏi.

Lông mày Trần Dương nhíu lại, nhìn biểu lộ chột dạ của em gái mình, ngầm đưa ra quyết định chút nữa phải đi hỏi Thiệu Huy một chút mới được.

“Khụ …” Thị trưởng Trần không cẩn thận bị dọa mà sặc một cái.

Mẹ Trần thì kinh ngạc hỏi “Thi Thi, con cưỡng hôn người khác sao?”

“Đâu có đâu.” Trần Ngư càng chột dạ “Con chỉ hỏi một chút thôi.”

“Chuyện này à.” Mẹ Trần thở dài một hơi nói “Tuy nói chuyện này phần lớn phụ nữ là người chịu thiệt, nhưng tóm lại là người bị cưỡng hôn sẽ không thoải mái, cho nên tốt nhất là con … đừng bao giờ như vậy.”

“A!” Trần Ngư như có điều suy nghĩ gật nhẹ đầu, nhịn không được bắt đầu suy nghĩ, có phải ban ngày khi ở viện nghiên cứu khoa học quốc gia, hành vi của mình có làm Lâu Minh không thoải mái không.

Chuyện hôm nay cũng có thể coi như là bất đắc dĩ, chắc là anh Ba không để ý đâu.

Trần Ngư suy tư thật lâu, cảm thấy vẫn nên đi nói xin lỗi, nghe nói người thành phố rất để ý chuyện hôn môi gì đó.

Vì thế, chờ đến ban đêm khi cả nhà họ Trần đã đi ngủ, Trần Ngư thuần thục nhảy cửa sổ chạy ra ngoài, quen cửa quen nẻo chạy đến biệt thự nhà họ Lâu.

Lúc này Hà Thất đã thay ca, tiếp Trần Ngư chính là Điền Phi. Vì ban ngày, Trần Ngư đã cứu được Lâu Minh nên nhóm trợ lý vốn đã khách khí với Trần Ngư thì thái độ trở nên cung kính hơn nhiều.

“Tiểu thư Trần Ngư đến thăm Tam thiếu sao?” Điền Phi khách khí hỏi Trần Ngư.

“Dạ, anh Ba đã ngủ chưa ạ?”

“Vẫn chưa, Tam thiếu đang đọc sách trong phòng sách.”

“Vừa mới tỉnh đã đọc sách, trong sách có cái gì đẹp sao?” Trần Ngư vừa lầu bầu vừa chạy nhanh lên lầu.

Trần Ngư chưa đến cửa phòng sách, Lâu Minh đã để quyển sách đang đọc dở xuống. Dù chưa nhìn thấy người, nhưng nghe tiếng bước chân, anh cũng có thể đoán được là Trần Ngư tới.

“anh Ba.” Cửa phòng sách không đóng, Trần Ngư lặng lẽ thò đầu vào.

“Em đổi kiểu tóc hả?” Lâu Minh liếc mắt là nhận ra sự thay đổi của Trần Ngư.

Trần Ngư cười hắc hắc đi vào, ngón tay không được tự nhiên gảy gảy lọn tóc.

Lúc này Điền Phu bưng trà, bánh lên, nghe Lâu Minh nói về tóc của Trần Ngư vì thế thuận miệng khen “Tiểu thư Trần Ngư đổi kiểu tóc trông đẹp hơn nhiều, vừa rồi suýt chút nữa làm tôi không nhận ra luôn.”

“Vậy … vậy sao?” Quả nhiên phụ nữ trời sinh đã thích làm đẹp, mặc dù Trần Ngư đã cố gắng giả bộ không thèm để ý, nhưng sau khi đổi kiểu tóc, ngoài việc có một chút không quen thì thật ra trong lòng cô cũng rất vui vẻ.

“Đúng là đẹp hơn trước nhiều.” Lâu Minh cũng phụ họa cười gật đầu.

Điền Phi đặt trà bánh xuống, vừa lặng lẽ đi ra ngoài vừa không khống chế được mà tự bổ não, cũng không biết có phải là do tác động của tâm lý hay không, mà từ lúc chiều chứng kiến cảnh tiểu thư Trần Ngư cưỡng hôn Tam thiếu, đầu óc của cậu ta hơi mất khống chế một chút.

“Sao trễ rồi mà em còn đến đây?” Lâu Minh hỏi.

“Buổi chiều có việc, anh Ba còn chưa tỉnh mà em đã đi rồi nên có chút không yên lòng.” Trần Ngư giải thích.

“anh không sao.” Trong lòng Lâu Minh vô cùng ấm áp, nói lời cảm ơn “Nghe nói lần này là em đã cứu anh, cám ơn em, nhóc con.”

“Đây là chuyện thường mà, em đã đồng ý với anh rồi, em sẽ giúp anh kiểm soát sát khí.” Vẻ mặt Trần Ngư ‘anh đã quên sao’, nói “Nên anh Ba không cần nói cám ơn em. Với lại, quan hệ của chúng ta thân thiết như vậy, nói cám ơn thì xa lạ quá.”

“Việc cần nói thì vẫn phải nói.”

“Vậy, vậy … em cũng muốn nói lời xin lỗi anh.” Việc cần nói thì vẫn phải nói, quả nhiên là mình phải nóixin lỗi rồi, Trần Ngư hơi chột dạ nói.

“Xin lỗi?” Lâu Minh không hiểu nhìn Trần Ngư.

“Ừm.” Vẻ mặt Trần Ngư vô cùng áy náy “Em … hôm nay em đã làm một chuyện không tốt lắm, đương nhiên lúc đó là do tình thế bất đắc dĩ thôi.”

“Có việc gì?” Lâu Minh tò mò.

“Em … em …” Trần Ngư cắn răng rồi nói “Em đã sàm sỡ anh Ba, mặc dù không phải là em cố ý nhưng việc nên xin lỗi thì vẫn cần phải xin lỗi.”

Sàm sỡ!!! Đại não vô cùng thông tuệ của Lâu Minh cũng không hiểu Trần Ngư đang nói gì.

“Em … Em cưỡng hôn anh Ba.” Trần Ngư nghẹn đỏ mặt “Đúng … thật xin lỗi, nhưng không phải là em cố ý đâu.”

Em cưỡng hôn anh Ba!

Em cưỡng hôn anh Ba!

Em cưỡng hôn anh Ba!

Đại não siêu thông minh của Lâu Minh lần đầu tiên ngừng hoạt động.

“Lúc đó, sát khí trên người anh Ba quá khủng khiếp, nút ngọc phong ấn cũng bị hỏng, cái thanh kiếm đồng kia vẫn cứ tấn công em. Em không biết làm thế nào bây giờ, nhưng nếu như việc phong ấn sát khí mà làm chậm trễ thì em sợ anh Ba sẽ bị sát khí hoàn toàn khống chế, vì thế em đã gọi điện thoại cho ông nội em.”

“Ông nội em nói chỉ cần em và anh Ba hôn môi …”

Hôn môi?? Từ này so với từ cưỡng hôn còn giàu hình ảnh hơn, làm Lâu Minh hoàn toàn đứng hình như bị sét đánh.

“Sau đó, tiếp khí cho anh, sẽ có thể giúp anh thu hồi sát khí bị phóng ra, sau đó phong ấn. Cho nên, thật ra là em không cố ý cưỡng hôn anh Ba đâu, em bị bất đắc dĩ mà. Nhưng mẹ em nói, bất kể thế nào thì người bị cưỡng hôn đều không vui. Cho nên, anh Ba, anh có thể nể mặt em đã xin lỗi anh mà đừng giận em không?” Trần Ngư vô cùng đáng thương nói.

Trong lòng là dời sông lấp biển, sắc mặt biến đổi mấy lần nhưng khi đối diện với ánh mắt cầu khẩn của người nào đó, Lâu Minh vẫn lúng túng, một câu cũng không nói nên lời.

“anh Ba, anh giận thật rồi sao?” Trần Ngư thận trọng hỏi.

“Nếu anh mà giận thì em phải làm sao?” thật vất vả từ trong xấu hổ lấy lại tinh thần, Lâu Minh trời xui đất khiến hỏi một câu.

“anh nói em làm sao thì em làm cái đó, chỉ cần anh Ba không tức giận, em sẽ chịu trách nhiệm.” Trần Ngư luôn là một đứa nhỏ tốt bụng dám chịu trách nhiệm.

Chịu trách nhiệm? Lâu Minh kỳ quái nhìn Trần Ngư “Em có biết em đang nói cái gì không?”

“Là … chịu trách nhiệm a.” Trần Ngư mơ hồ chớp chớp mắt, chẳng lẽ cô nói chưa rõ ràng sao?

Quả nhiên là không biết mình đang nói cái gì, Lâu Minh bất đắc dĩ nhắm hai mắt lại, nói “Em không phải là sàm sỡ anh, không cần phải chịu trách nhiệm.”

“Nhưng mà … mẹ em nói, cưỡng hôn …”

“Đó là vì em cứu anh, không tính … là sàm sỡ.” Lâu Minh cắt ngang lời Trần Ngư, anh thật sự là khôngmuốn nghe hai chữ ‘cưỡng hôn’ một chút nào nữa “Với lại chuyện này là bên con gái chịu thiệt mới đúng.”

“Là vậy sao, vậy em yên tâm rồi.” Trần Ngư thở phào, vui vẻ nói “Vậy em không quấy rầy anh Ba nữa, em về ngủ đây, anh Ba cũng ngủ sớm đi.”

Sau khi Trần Ngư rời đi, Lâu Minh ngồi trong phòng sách một mình, nhưng mất hết tâm tư đọc sách, trong đầu tràn đầy là hình ảnh cuộc nói chuyện đầy lúng túng giữa anh và Trần Ngư. Nghĩ nghĩ rồi lại bật cười

“Đúng là cô nhóc ngốc nghếch, chuyện như thế thì em là người thua thiệt mới đúng chứ.”
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: