Chương 37: Cậu muốn bảo vệ cô ấy

Ngày hôm sau, Mao đại sư mới cầm nút ngọc đến, Lâu Minh nhận lấy rồi đeo luôn lên cổ tay mình. anhquan sát nút ngọc hoàn toàn mới trên tay, nghĩ nghĩ rồi hỏi “Mao đại sư, thanh kiếm đồng có manh mối gì không?”

“Thanh kiếm đồng đó đúng là có vấn đề.” Mao đại sư nói “trên chuôi kiếm có hình một tô-tem kỳ lạ, trong đó có một loại năng lượng vô cùng đặc biệt.”

“Năng lượng đặc biệt?” Lâu Minh nhớ đến tài liệu mà viện nghiên cứu đã fax cho anh, trong đó cũng nóiđã đo lường được một loại năng lượng kỳ lạ.

“không phải linh lực, cũng không phải là sát khí.” Mao đại sư nói “Cụ thể là cái gì thì tạm thời tôi cũng không thể xác định được, nhưng có thể khẳng định thanh kiếm này không phải là kiếm của một vị tướng quân.”

“không phải?” Lâu Minh kinh ngạc.

“Nguồn năng lượng này mặc dù còn chưa xác định được nhưng nhất định có quan hệ với giới huyền học.” Mao đại sư nói “Trước đây tôi đã nói về sự phát triển của giới huyền học, có rất nhiều môn phái đãbị thất truyền, thanh kiếm này có thể là một trong số đó.”

“Ông nói là … đây là thanh kiếm của một Thiên Sư?” Lâu Minh hiểu điều Mao đại sư muốn nói, kinh ngạc hỏi “Nhưng tại sao một thanh kiếm của vị Thiên Sư lại nằm trong quan tài của một vị tướng quân.”

“Cái này thì phải chờ đội khảo cổ nghiên cứu ở Nam Lĩnh kết thúc, chúng ta có thêm hiểu biết về chủ nhân ngôi mộ này, lúc đó sẽ có những suy đoán chính xác hơn.” Mao đại sư nói “Nhưng mà … không có gì ngoài hai khả năng.”

“Thứ nhất, vị tướng quân này đồng thời cũng là một Thiên Sư, trong sách cổ đã có ghi lại một loại thuật pháp bí mật, thông qua một sự môi giới nào đó, Thiên Sư có thể liên hệ với âm phủ mượn một triệu âmbinh (binh lính cõi âm) để chiến đấu, thanh kiếm đồng này có thể là vật trung gian để mượn binh.” Mao đại sư đưa ra phỏng đoán.

“Giống như mượn binh của âm phủ? Có thể làm như vậy thật sao?” Lâu Minh vì giả thuyết này mà cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

“Đúng là giống mượn binh của âm phủ, chỉ cần có đủ tu vi, khi Thiên Sư gặp phải ác ma khó thu phục, cũng có thể sử dụng thuật pháp thông qua miếu Thành Hoàng điều tạm âm binh trợ giúp. Nhưng loại thuật pháp này, mỗi lần chỉ mượn tạm được một hai người mà thôi, vả lại còn vô cùng hao tổn linh lực. Còn bí thuật mượn tạm trăm vạn âm binh giống như sách cổ đã đề cập, cho đến bây giờ đã bị thất truyền. Cho nên mới nói đây là một loại truyền thuyết.” Mao đại sư giải thích “Còn chuyện loại thuật pháp này có thật hay không thì không có cách nào kiểm nghiệm và nghiên cứu.”

Thành Hoàng: “Thành hoàng có nghĩa là thành hào, hào có nước gọi là trì, không có nước gọi là hoàng. Đắp đất làm “thành”, đào hào làm “hoàng”. Thành hoàng xuất hiện ở Trung Quốc thời cổ đại và đãđược thờ như là vị thần bảo hộ cho một thành trì, một phủ, châu hay một huyện. Xã hội cổ đại Trung Quốc được phân chia thành hai cấp: Vương và Hầu; vua nhà Chu là Vương cai quản chư Hầu, mỗi chư Hầu như là một vương quốc nhỏ có một tòa thành và một số ấp nông thôn vây quanh. Do vậy, để bảo vệ thành có Thành hoàng, bảo vệ ấp có Thổ địa. Việc thờ Thành hoàng phổ biến khắp đất nước Trung Quốc thời cổ đại; ở đâu xây thành, đào hào là ở đó có Thành hoàng. Thành hoàng thường được vua ban biển miếu hoặc phong tước. Chính quyền phong kiến Trung Quốc đã lấy việc thờ phụng Thành hoàng làm việc giáo hóa dân chúng.

“Vậy còn khả năng khác thì sao?” Lâu Minh tiếp tục hỏi.

“Còn một khả năng cũng rất cao, chính là vị tướng quân kia đã từng trải qua biến đổi thi thể?”

“Biến đổi thi thể?”

“Đó cũng chính là cương thi như chúng ta thường gọi. Tôi đã xem qua bản đồ địa hình xung quanh lăng mộ, nơi đó rất thuận lợi cho việc nuôi dưỡng thi thể.” Mao đại sư nói “Chủ nhân ngôi mộ lại là tướng quân thời Chiến Quốc, như vậy khi còn sống chắc chắn đã từng giết vô số người, người này có sát khí cực nặng, sau khi chết lại được chôn cất tại nơi có âm khí nặng như thế thì rất dễ biến đổi thi thể, huống chi còn là một nơi thuận lợi cho việc nuôi dưỡng thi thể như thế.

“Nhưng mà, khi mở quan tài ra thì bên trong có xương trắng mà.” Lâu Minh nói “Nếu như là cương thi thì địa điểm ngôi mộ này không thể dễ dàng bị khai quật như thế.”

“Đây chính là nguyên nhân thanh kiếm xuất hiện ở nơi đó.” Mao đại sư nói.

“Ông nói vậy …” Lâu Minh phản ứng rất nhanh “Rất lâu trước đó, vị tướng quân này có thể trải qua biến đổi thi thể, đồng thời có một Thiên Sư đã từng tiến vào lăng mộ, dùng thanh kiếm đồng kia phong ấn cương thi.”

“Đây là suy đoán thứ hai có khả năng nhất.” Mao đại sư nói “Việc khảo cổ vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, thân phận chủ nhân ngôi mộ chúng ta vẫn chưa tìm ra. Tình hình cụ thể thế nào còn chờ phải có thêm tư liệu, sau khi có thêm tôi sẽ về tổng bộ huyền học cùng mấy vị đồng nghiệp nghiên cứu cẩn thận xem sao.”

Lâu Minh gật nhẹ đầu, tỏ ý mình đã hiểu rõ, nhưng khi nhớ đến cảm giác thân quen từ thanh kiếm đồng truyền đến, nhịn không được lại hỏi “Mao đại sư, khi thời điểm tôi chạm vào thanh kiếm có một cảm giác vô cùng quen thuộc, thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được thanh kiếm kia vô cùng vui sướng.”

“Nếu như là có hai khả năng như trên, ông cũng thấy sát khí của bản thân tôi rồi, có khả năng là … người tướng quân này là kiếp trước của tôi không?”

Mao đại sư dừng uống trà, nhìn về phía Lâu Minh, do dự một lúc rồi nói “không ai có thể biết kiếp trước của mình là gì, cái gọi là luân hồi, chính là mỗi sinh mạng mới, mặc kệ người tướng quân kia có phải là kiếp trước của cậu hay không đều không có quan hệ gì với cậu hiện nay. Các cậu là hai người hoàn toàn khác biệt.”

Lâu Minh như có điều suy nghĩ gật nhẹ đầu, không tiếp tục hỏi nữa. anh biết Mao đại sư đang lo lắng điều gì, cũng biết tại sao ông lại nói như vậy.

Thực ra, điều Mao đại sư lo lắng là hoàn toàn dư thừa, khi còn nhỏ, Lâu Minh không hiểu rõ tại sao mình lại khác biệt với những người khác, tại sao khi sinh ra anh lại mang sát khí trên người không thể tiếp xúc với người khác, tại sao anh lại phải chịu cảnh sống như bị giam cầm trong bốn bức tường như thế này, cho nên anh vô cùng cố chấp với việc tìm hiểu nguyên nhân tại sao anh lại mang sát khí trênngười như vậy. Nếu như cuộc đời này có nhân có quả, thì việc anh có ‘kết quả’ như thế thì anh phải đitìm cái ‘nhân’ là cái gì.

Nhưng đến bây giờ, Lâu Minh đã không còn khăng khăng một mực nữa, cho dù bởi vì ‘nguyên nhân’ gì mà dẫn đến ‘kết quả’ này, bất kể là kiếp trước anh đã làm ra việc gì để người người oán trách. Nếu kết quả này là do chính anh đã tạo nên thì việc phải gánh chịu như bây giờ là một kết quả tất yếu. anh chỉ đơn giản là tò mò, muốn biết nguyên nhân mà thôi, cũng sẽ không như lúc trước mà cực đoan chui vào ngõ cụt.

“Đúng rồi, cô bé Trần Ngư Tiểu Thiên Sư … “ Mao đại sư đột nhiên hỏi “Cậu gặp cô bé ấy khi nào?”

nói đến Trần Ngư, Lâu Minh liền nhớ đến tối hôm qua, nghĩ đến vẻ mặt của cô nhóc ấy khi nói cô đã lỡ sàm sỡ anh, nhịn không được nở nụ cười nhạt “cô ấy là sinh viên mới của đại học Đế Đô.”

“Đại học Đế Đô? Vậy là khi cậu đến đại học Đế Đô để thực hiện ‘khí lành cản sát khí’ thì gặp cô bé đó hả?” Mao đại sư kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Nghĩ đến hình ảnh lúc cô nhóc đó uy hiếp muốn thu anh, khóe miệng của Lâu Minh chưa hạ xuống lại vểnh lên.

“Tôi nhớ rồi, đêm hôm đó cậu còn hỏi tôi sự việc liên quan đến bùa trấn sát nữa.” Mao đại sư nhớ lại “Có phải hôm đó cô bé đã sử dụng bùa trấn sát với cậu không?”

Lâu Minh hơi sửng sốt, cũng không định giấu diếm, gật nhẹ đầu giải thích “Nhưng mà bùa trấn sát đó không tạo ảnh hưởng gì không tốt đối với tôi.”

“Vậy là … bùa trấn sát của cô bé có thể hoàn toàn trấn áp được sát khí trên người cậu?” Mao đại sư thấy Lâu Minh cố tình nhấn mạnh điều này thì rất nhanh hiểu ý tứ trong lời nói của Lâu Minh. Huống chi, hôm qua ông đã nhìn thấy khi Trần Ngư sử dụng thuật pháp, Mao đại sư nghi ngờ Trần Ngư là người kế thừa của môn phái Lạc Sơn.

Bùa trấn sát của phái Lạc Sơn vô cùng mạnh mẽ, trấn áp sát khí đồng thời cũng trấn áp linh hồn, Lâu Minh đặc biệt giải thích anh không có gì khó chịu là muốn bảo vệ Trần Ngư, chắc là sợ ông làm gì với côbé này đi. Dặn dò nhóm trợ lý che dấu sự tồn tại của Trần Ngư, trước mặt ông lại đặc biệt bảo vệ cô bé này, xem ra Lâu Minh thực sự rất quan tâm đến cô nhóc này, Mao đại sư âm thầm nghĩ.

“Cậu còn giữ bùa trấn sát của cô bé không?” Mao đại sư muốn mượn để nghiên cứu một chút, người ta đều nói bùa chú phái Lạc Sơn là ‘có một không hai’, khó có được cơ hội nhìn xem một chút.

“không ạ.” Lâu Minh lắc đầu.

“Cậu vất đi rồi?” Tuy rằng khi linh lực của bùa chú đã sử dụng hết thì biến thành tờ giấy bình thường, nhưng một lá bùa chú huyền diệu như thế mà vứt đi thì thật đáng tiếc.

“không phải, Trần Ngư cô ấy trực tiếp vẽ lên tay tôi, nên … “ Lâu Minh giải thích.

“Trực tiếp dùng linh lực vẽ lên tay cậu?” Mao đại sư nhớ lại, hình như hôm qua cô nhóc đó cũng dùng linh lực vẽ bùa trong không trung sau đó dán lên cơ thể Lâu Minh.

Sử dụng linh lực vẽ bùa thì mặc dù bùa chú sẽ hiệu nghiệm hơn nhưng để vẽ một lá bùa thì phải tiêu hao một lượng linh lực rất lớn. Dưới tình hình hiện giờ, linh lực càng ngày càng yếu mỏng thì việc sử dụng hoang phí linh lực để vẽ bùa như thế rất ít khi xảy ra. Nếu như chiều hôm qua là tình huống bất đắc dĩ, thì tại sao vào lần đầu tiên Trần Ngư gặp Lâu Minh cũng đặc biệt sử dụng linh lực để vẽ bùa?

“Mao đại sư? Hình như Trần Ngư cũng không biết bùa trấn sát sẽ gây ảnh hưởng không tốt đối với cơ thể của tôi, mà sau lần đó, cô ấy cũng không còn sử dụng bùa đó với tôi nữa. Cho nên chuyện này, phiền ông đừng nói với ba tôi.”

Nếu như nói nhóm trợ lý là vì bảo vệ sự an toàn của bản thân anh, phòng ngừa sự uy hiếp từ phía những người bình thường thì Mao đại sư là người bảo vệ anh khỏi sự uy hiếp từ tất cả những yếu tố còn lại. Từ khi anh bắt đầu thiết kế vũ khí cho Bộ Quốc phòng, những nơi anh đến, chẳng những phải quản chế những người không liên quan mà ngay cả hồn ma cũng cần phải thanh trừ toàn bộ. Tất cả những sự vật có ảnh hưởng đến anh đều không thể tồn tại.

Nếu như không phải là linh khí của toà biệt thự này cần phải có sinh khí để kích thích sản sinh thì vì bảo đảm sự an toàn của anh chắc chắn là ba anh sẽ triệt để phong tỏa khu vực này. Nhưng những người sống trong khu tập thể này chắc là không thể biết, bên trong tòa biệt thự đang được lính đặc chủng bảo vệ nghiêm ngặt này có một quả bom sống có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Vì thế Lâu Minh có thái độ bảo vệ đối với Trần Ngư như vậy, không chỉ vì khi còn bé anh đã gặp cô mộtlần mà còn là thái độ áy náy của anh đối với người dân trong khu tập thể này.

Trong lúc vô tình, những người đây đã gặp phải sự nguy hiểm đến tính mạng chỉ bởi vì để duy trì linh khí cho anh áp chế sát khí.

“Hôm qua, Hà Thất đã nói với tôi, cậu ấy nói cậu không hi vọng người khác biết sự tồn tại của cô bé kia.” Mao đại sư nói “Nhưng mà nhiều năm qua, cô ấy là người duy nhất không sợ sát khí của cậu, đồng thời là Thiên Sư duy nhất ngay thời điểm sát khí của cậu đang bùng phát mà có thể không bị thương chút nào, phong ấn cho cậu.”

Mắt Lâu Minh sáng lên, nhíu mày nhìn Mao đại sư.

“cô ấy nói có ông nội, cô bé này lợi hại như vậy thì chắc chắn là ông nội cô ấy có thuật pháp vô cùng cao siêu. Chúng ta …”

“Mao đại sư, tôi biết ông muốn nói gì.” Lâu Minh ngắt lời Mao đại sư “Tôi đã cho người đi tìm ông nội của Trần Ngư nhưng không thể tìm thấy. Mặc dù tôi đã nói Hà Thất không cần tìm nữa nhưng tôi biết các cậu ấy vẫn không từ bỏ, chắc chắn là đang âm thầm tìm kiếm, nhưng đến bây giờ các cậu ấy vẫn chưa phát hiện tin tức của ông ấy.”

“Tôi biết, nếu như thông qua Trần Ngư thì có thể tìm được ông nội cô ấy rất nhanh. Có rất nhiều phương pháp, cha cô ấy là thị trưởng Đế Đô, hầu như không cần làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần mộtcuộc gọi của ba tôi là được, nhưng tôi không muốn như thế.” Lâu Minh nói “cô ấy là người duy nhất để tôi có thể an tâm mà tiếp xúc, không cần phải lo lắng vì mình tiếp xúc với họ trong thời gian dài mà gây tổn thương cho họ.”

“Tôi không muốn tạo áp lực cưỡng ép cô ấy làm bất cứ chuyện gì cả.” Lâu Minh nói.

“Chúng ta chỉ nhờ cô ấy hỗ trợ tìm ông nội cô ấy thôi, sao lại là cưỡng ép cô bé chứ?” Mao đại sư nói.

“Nếu khi tìm được, ông nội Trần Ngư cũng không có cách nào hóa giải sát khí trên người tôi thì sao?” Lâu Minh hỏi “Nếu như bởi vì cô ấy và ông nội cô ấy đặc biệt mà ba tôi buộc họ phải ở lại Đế Đô, ở bên người tôi thì sao?”

“Nhưng mà …”

“Tôi biết ông muốn nói gì.” Lâu Minh tiếp tục nói “Thực ra, cho dù tôi không chủ động yêu cầu nhưng Trần Ngư cũng đã nói với tôi, cô ấy sẽ tìm ông nội để hỏi thăm về tình hình của tôi, hỏi ông ấy có cách nào giải quyết sát khí trên người tôi không. Vì thế ông xem, chúng ta cơ bản là không cần làm những việc dư thừa, mọi việc đều đang phát triển theo hướng tốt nhất có thể.”

“nói nhiều như vậy, cậu còn không phải là vì muốn bảo vệ cô nhóc kia.” Mao đại sư thở dài.

Lâu Minh biết Mao đại sư đã đồng ý, thế là cười một tiếng, chủ động rót cho Mao đại sư một ly trà.

Mao đại sư tức giận trừng Lâu Minh “Tôi đã hỏi cô nhóc kia, bùa chú phong ấn của cô nhóc có tác dụng trong ba ngày, vậy mấy ngày nay cậu có muốn đi ra ngoài một chút không?”

“Tôi rất muốn đến Vạn Lý Trường Thành.” Lâu Minh có chút mong chờ nói.

==

Biệt thự nhà họ Trần, khó có dịp Trần Ngư không ra ngoài vào cuối tuần, ngồi trong phòng nóng ruột nhắn cho ông Ngô ở trên mạng.

Tôi muốn xây đường: Tại sao không nhận điện thoại của con, ông đừng nói là tài khoản không có tiền, con không tin đâu.

Lúc nãy Trần Ngư vừa gọi điện thoại cho ông Ngô, nhưng điện thoại của ông vẫn luôn ở tình trạng tắt máy.

Tôi muốn xây đường: Bùa phòng ngự cao cấp chỉ còn có một lá, nếu sử dụng hết, con gặp nguy hiểm thì làm sao bây giờ? Làm sao để con tìm ông đây!!!

Tôi muốn xây đường: Đến cùng là con có có phải do ông tự tay nuôi lớn không vậy, con gặp nguy hiểm, vậy mà ông không thèm hỏi con là có thật vậy không nữa sao.

Tôi muốn xây đường: Con còn có một việc vô cùng quan trọng muốn hỏi ông nè, trên mạng không thể nói rõ được, ông trả lời điện thoại của con đi, nghe không.

Tôi muốn xây đường: Ông nhớ phải trả lời con, nếu không lần sau con gặp ông, con lột sạch râu mép của ông đó.

Đinh đinh!

Trần Ngư đang khí thế hừng hực nhắn tin cho ông lão thì bỗng nhiên nhận được tin nhắn Wechat.

anh Ba: Có muốn đi Trường Thành với anh không.

Tác giả có lời muốn nói

Ông Ngô: Để cho con hôn cương thi xong rồi lại để con tìm được ta, ta không muốn ăn mắng đâu!
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: