Chương 38: Đây là hẹn hò sao?

Mẹ Trần bưng trái cây đã cắt sẵn, đang định cầm lên lầu cho con gái ăn thì thấy Trần Ngư vội vội vàng vàng từ trên lầu chạy xuống.

“Thi Thi, con ra ngoài à?” Mẹ Trần kinh ngạc nói.

“Vâng.” Trần Ngư vui vẻ nói “Mẹ, con muốn đi thăm Vạn Lý Trường Thành, cho nên có khi tối nay con mới về đến nhà.”

“Con đi cùng bạn học leo Trường Thành sao?”

“A, vâng.” Trần Ngư đáp qua loa.

“Vậy con mang theo cái áo khoác đi, trên đó gió to lắm.” Đế Đô đã vào tháng mười hai, nhiệt độ không khí đã hạ xuống, ở đây thời tiết không giống như phương nam, mặc dù có mặt trời nhưng cũng không ấm áp được bao nhiêu.

Trần Ngư đành phải chạy lại lên lầu, mặc thêm áo khoác kiểu bóng chày rộng rãi rồi mới ra cửa.

Trần Ngư chạy chậm ra cổng chính, rẽ phải đến ngã rẽ mới nhìn thấy hai chiếc xe hơi màu đen, đang đứng cạnh chiếc xe hơi thứ nhất là khuôn mặt tươi cười của Điền Phi.

“Trợ lý Điền.” Trần Ngư vui vẻ chào hỏi.

Điền Phi chờ Trần Ngư đến gần mới mỉm cười mở cửa xe phía sau ra, Trần Ngư nhìn thấy Lâu Minh đang nhìn cô mỉm cười.

“anh Ba.” Trần Ngư vui vẻ vẫy vẫy tay.

“Lên xe đi.” Lâu Minh nói.

Trần Ngư vâng lời ngồi vào xe, vì mới vừa chạy ra mà Trần Ngư có chút thở gấp. Lâu Minh nhíu mày, cầm một chai nước, vặn nắp rồi đưa cho Trần Ngư, giọng nói có chút trách cứ “Sao lại chạy vội làm chi?”

“Em sợ mọi người chờ lâu mà.” Trần Ngư ngửa đầu uống một hớp nước.

“Đâu có gấp gì đâu, muộn một chút thì có sao.” Lâu Minh nói.

“Nhưng em muốn đi sớm một chút nha.” Trần Ngư hưng phấn “Khi còn học tiểu học em đã đọc về Trường Thành trong sách giáo khoa, cô giáo đã nói đó là một trong tám kỳ quan lớn của thế giới đó. Thế giới rộng lớn như vậy mà chỉ có tám kỳ quan, vậy mà em sẽ được thấy nó liền nè, thật hồi hộp quá đi.”

“Tám kỳ quan lớn của thế giới, không phải là trên thế giới chỉ có tám kỳ quan thôi đâu.” Lâu Minh giải thích.

“Vậy có tất cả bao nhiêu kỳ quan?” Trần Ngư chân thành hỏi.

“…” Bị Trần Ngư hỏi như thế, bỗng chốc Lâu cũng không biết phải trả lời thế nào. Thực ra, suy nghĩ kĩ một chút, trên thế giới này, kỳ quan có rất nhiều, đương nhiên không có khả năng là chỉ có tám cái, nhưng được nhiều người biết đến và được cả thế giới công nhận, quả thật là chỉ có tám cái. Vì thế, xét trên góc độ nào đó mà nói, Trần Ngư nóinhư vậy quả thật là không sai tí nào.

“Nổi tiếng nhất là có tám cái.” Lâu Minh đành phải nói vậy.

Cũng may Trần Ngư không phải là người tích cực, không quấn lấy đề tài này nữa, trong lòng, trong mắt giờ này tràn ngập niềm vui sẽ được nhìn thấy Trường Thành trong chốc lát nữa thôi.

“Em chưa đi cùng bạn học đến Trường Thành sao?” Trần Ngư đến Đế Đô đã hơn ba tháng, sau giờ học sinh viên lại là người có nhiều thời gian nhất nên khi thấy Trần Ngư có vẻ hưng phấn khi lần đầu tiên được đi đến đó, Lâu Minh không nhịn được mà tò mò hỏi.

“Chưa ạ.” Trần Ngư lắc đầu “Bạn học trước đây của em thì còn chưa ra khỏi tỉnh Thanh Sơn nữa là, còn bạn học đại học thì hoàn toàn ngược lại. Hình như chỗ nào các cậu ấy cũng đều đến rồi nên làm gì có người nào là chưa đến Trường Thành chứ, các cậu ấy còn là người ở Đế Đô nữa chứ.”

“anh chưa được đến đó bao giờ.” Lâu Minh ở Đế Đô ba mươi năm cũng chưa một lần được đến Trường Thành. Nghĩ đến việc hôm nay anh sẽ đến đó mà trong lòng có chút ngẩn ngơ.

“Em cũng chưa đến đó.” Trần Ngư nghịch ngợm chớp chớp mắt “thật là đúng dịp nha.”

“A …” Lâu Minh nhịn không được đưa tay vuốt vuốt đầu của Trần Ngư, cô nhóc để tóc ngắn, không buộc tóc lại, sờ lên vô cùng mềm mại.

Trần Ngư thấy Lâu Minh đã vui vẻ hơn, thế là bắt đầu cầm bịch khoai tây chiên lên, răng rắc răng rắc cắn ăn.

Điền Phi yên tĩnh ngồi phía trước lái xe, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn gương chiếu hậu, cảm xúc biến đổi của Lâu Minh cậu ta đều nhìn thấy. Lần thứ một vạn khẳng định, quả nhiên chỉ cần có tiểu thư Trần Ngư ở bên thì tâm tình của Tam thiếu sẽ trở nên tốt hơn nhiều.

Núi Bát Đạt cách thành phố hai giờ chạy xe, khi đến chân Trường Thành thì đã là giữa trưa. Nhìn dãy núi hùng vĩ chập chùng trước mặt, Lâu Minh và Trần Ngư quyết định ănmột chút gì đó trước, dù sao thì không ăn cơm thì không có sức leo núi.

Nhưng núi Bát Đạt lớn như thế, một đống quầy hàng bán đồ lưu niệm mà lại khôngtìm thấy một tiệm cơm nào, hai người lại lười nhác lái xe ra ngoài tìm chỗ ăn. Cuối cùng hai người đành phải tìm một quầy bán đồ ăn vặt mua hai tô mì ăn liền, ngồi xổm dưới chân Trường Thành ăn mì gói.

Sau khi nếm xong mì, hai người cùng bốn chiến sĩ bảo vệ, bắt đầu leo lên Trường Thành-nơi dường như đang tập trung người trên toàn thế giới lại, chen chúc qua lại.

“Khiếp, sao mà đông người thế!” Trần Ngư cảm thán.

“Ừ, đúng thế.” Bị nhiều người đụng chạm như vậy, lần đầu tiên Lâu Minh cảm nhận,thì ra tiếp xúc với người khác không phải là lúc nào cũng vui vẻ.

“anh nói mấy bậc thang cũ kĩ như vậy là do bị thời gian bào mòn hay là do quá nhiều người giẫm lên?” Trần Ngư chỉ mấy bậc thang mấp mô dưới chân hỏi.

“Những bậc thang chúng ta đang bước lên, phần lớn đã được thế hệ sau tu sửa rồi đó, còn bậc thang nguyên thủy chắc chỉ có một số ít người sống ở vùng núi này mới đặt chân lên được, nhưng chắc là chúng cũng đã cũ nát lắm rồi.” Lâu Minh nói.

“Em đã nói rồi, nhà ở có mấy chục năm mà còn muốn xây mới, còn Trường Thành này cũng đã mấy ngàn năm rồi.” Trần Ngư vừa nói và trèo lên trên thành, nhìn dãy Trường Thành dài liên miên bất tận không thấy điểm cuối, nhịn không được cảm thán “thật là dài quá đi, không biết là dài bao nhiêu ha.”

“Căn cứ vào thực tế của di sản cùng sự đo vẽ của cục bản đồ quốc gia đã tính toán thìchiều dài của Trường Thành vào thời Minh là 8851.8m, còn Trường Thành ở thời Tần Hán là hơn mười ngàn mét, tổng chiều dài khoảng hơn hai mươi mốt ngàn mét.” Lâu Minh thuận miệng nói tiếp.

“anh Ba, sao anh lại biết những điều này.” Trần Ngư sùng bái nhìn Lâu Minh.

“Đọc nhiều sách vào.” Lâu Minh tức giận nói.

Cảm nhận được sự ghét bỏ của anh Ba, Trần Ngư lè lưỡi, tiếp tục trèo lên, càng lên cao, người đi lại cũng ít đi, khi lên đến đỉnh núi thì chỉ còn lác đác vài du khách. Trần Ngư nhìn Trường Thành uốn lượn theo núi non trùng điệp, thì lấy ngay điện thoại ra, răng rắc, răng rắc chụp liên tiếp vài tấm.

Lúc này Lâu Minh cũng leo lên đến nơi, anh đứng dựa lưng vào tường thành, mái tóc hơi dài bị gió thổi tung bay tán loạn, ánh mắt nhìn về nơi xa, yên tĩnh mà dịu dàng.

Răng rắc!

Lâu Minh đột nhiên xoay người vừa lúc bắt gặp Trần Ngư buông điện thoại di động xuống, thì cười nói “Sau này muốn chụp lén thì nhớ để chế độ im lặng.”

“Ai chụp lén cơ?” Trần Ngư không thể thừa nhận “rõ ràng là em chụp một cách quang minh chính đại, ban ngày ban mặt mà.”

Lâu Minh nhịn không được lắc đầu.

“anh Ba, tấm vừa nãy là chụp nghiêng, chụp thêm tấm chính diện nữa đi.” Trần Ngư được voi đòi tiên.

thật đúng là quang minh chính đại.

Trần Ngư chụp mấy tấm chính diện, lại tự chụp cho mình mấy kiểu, quay đầu thấy Điền Phi và mấy bảo vệ đứng cách đó không xa, bỗng nhiên gọi “Trợ lý Điền, anh giúp tôi chụp cho tôi và anh Ba chung một tấm đi.”

Trợ lý Điền đi tới, không cầm điện thoại của Trần Ngư mà từ trong túi móc ra một cây gậy chụp hình đưa cho Trần Ngư, nói “Tiểu thư Trần Ngư, kĩ thuật chụp hình của tôikhông tốt, cô dùng cây gậy này tự chụp được không?”

nói đùa, tìm người chụp giùm sao bằng chính mình tự chụp chứ.

Quả nhiên, khi Điền Phi nhìn thấy Trần Ngư và Lâu Minh vì muốn có một tấm hình chụp chung đẹp mắt mà hai cái đầu không ngừng dính sát vào nhau, một lần nữa vì hành động nhanh trí của mình mà cho một like.

(Editor cũng cho anh một like nè)

Ngay lúc Điền Phi đang không ngừng tự đắc vì sự nhanh trí của mình thì một đồng chí bảo vệ đứng bên nhắc nhở “anh Điền, hình chụp của Tam thiếu không thể truyền ra ngoài được.”

“Truyền ra ngoài? Tiểu thư Trần Ngư mà là người ngoài sao?” Điền Phi hỏi ngược lại.

“không tính sao?” Đồng chí bảo vệ nghi ngờ hỏi.

“Cậu nhìn Tam thiếu cười như thế kia kìa, vậy mà còn coi tiểu thư Trần Ngư là người ngoài sao? Ngu ngốc!” Điền Phi ghét bỏ trợn trắng mắt.

Đồng chí bảo vệ mơ hồ xoa xoa lên mái tóc ngắn của mình mà vẫn còn ngơ ngác, nhưng thôi, vẫn nghe anh Điền thì hơn.

Mùa này, buổi tối đến sớm hơn, chỉ chốc lát sau, mặt trời đã xuống núi, Trần Ngư đứng bên Lâu Minh cùng anh ngắm hết cảnh mặt trời lặn, rồi lại yên lặng chờ đến khi sao sáng khắp bầu trời.

Hai người ngồi trên bậc thang, lẳng lặng nhìn bầu trời. Ban đêm, Trường Thành cũng thắp đèn nhìn giống như một con rồng lửa, nhưng không còn sự hùng vĩ tráng lệ như ban ngày nữa. Hình như Lâu Minh rất thích bầu trời ở Trường Thành, anh đã ngửa đầu yên lặng nhìn đến nửa giờ, Trần Ngư mấy lần nghi ngờ có phải anh đang đếm sao trêntrời hay không.

“A … hắt xì …” Bị gió lạnh thổi tới, Trần Ngư nhịn không được hắt hơi một cái.

Lâu Minh bỗng nhiên hoàn hồn, nhận ra mình đã ngồi yên lặng trong bóng đêm khá lâu rồi, quên mất Trần Ngư đang ngồi bên. anh nhanh chóng cởi áo khoác xuống, choàng lên người Trần Ngư, nói xin lỗi “Xin lỗi em, anh nhìn lâu quá hả, chúng ta về thôi.”

Trần Ngư bỏ áo khoác xuống, đứng lên, vừa cùng Lâu Minh đi xuống, vừa nói “anh Ba, lúc nãy là anh đếm sao hay là suy nghĩ cái gì?”

“anh đang ngẩn người.” Lâu Minh cười trả lời.

“Ngẩn người?” Trần Ngư hơi ngạc nhiên.

“anh không được đi nhiều nơi nhưng đã đọc rất nhiều sách.” Lâu Minh nói “trên sách có rất nhiều nơi mà anh muốn đến, anh xem người ta viết nhật kí du lịch, video, ảnh chụp. Có mặt trời mọc lúc bình minh, mặt trời lặn khi hoàng hôn, rồi cả bầu trời đầy sao, lúc đó anh mong muốn có một ngày mình có thể trải qua tất cả những điều đó. Lúc nãy đã thấy được mặt trời lặn, thấy được sao trời, phát hiện ra quả nhiên nhìn tận mắt thì đẹp hơn nhiều so với nhìn qua phim ảnh, vì thế vô thức mà đắm chìm trong đó.”

“Vậy là vẫn còn thiếu ngắm mặt trời mọc lúc bình minh nữa?” Trần Ngư dừng chân.

“Ừm?” Lâu Minh kinh ngạc nhìn Trần Ngư.

“Bình minh, hoàng hôn, ngắm sao, vẫn còn thiếu bình minh nữa nè.” Trần Ngư giơ tay đếm.

“không sao đâu, không cần xem.” Lâu Minh cảm nhận nhiệt độ hạ thấp trên đỉnh núi, mặc dù khó có được cơ hội như thế này, nhưng không thể để cô nhóc này vì theo mình mà bị cảm lạnh được.

“Xem đi mà, xem đi mà, em cũng chưa được thấy mặt trời mọc ở Trường Thành nữa đâu.” Trần Ngư kích động nói “Bạn học của em nhiều như vậy, các cậu ấy đều đến Trường Thành rồi nhưng ở Trường Thành vừa ngắm mặt trời mọc, hoàng hôn và sao trời thì chắc chắn là rất ít người đó.”

“Được rồi, nhưng trời rất lạnh, sẽ bị cảm đó.” Lâu Minh phát giác ra Trần Ngư rất dễ dàng bị người khác thuyết phục. Sao mà chỉ nói có mấy câu đơn giản mà cô ấy còn kích động hơn cả anh nữa vậy.

“Tam thiếu, trong xe có chuẩn bị sẵn chăn mền.” Nãy giờ vẫn im lặng, Điền Phi đột ngột lên tiếng.

Trần Ngư nghe xong thì càng kích động hơn “anh Ba, chúng ta xem mặt trời mọc đi. Quyết định như vậy nhé, để em gọi điện thoại cho mẹ em.”

Lâu Minh nhìn người nào đó đã lập tức lấy điện thoại đi qua một bên gọi điện thoại cho mẹ Trần, bỗng nhiên quay đầu liếc nhìn Điền Phi.

Điền Phi lặng lẽ nuốt mấy ngụm nước bọt “Tam thiếu, tôi đi lấy mền.” nói xong, Điền Phi phát huy tốc độ chạy bộ của lính đặc chủng ưu tú, hai giây sau đã không còn thấy bóng dáng đâu.

Khi Điền Phi quay trở lại, chẳng những mang theo chăn mền, còn mang theo ít đồ ăn vặt. Trần Ngư đã nói sẽ cùng Lâu Minh đón bình minh, nhưng chưa đến chín giờ đãbọc chăn quanh mình, dựa đầu vào vai Lâu Minh nghẹo đầu ngủ mất.

Cho đến khi bầu trời phía đông ửng hồng cả một khoảng, từng tia nắng ban mai bắt đầu chiếu xuống dương gian, Lâu Minh mới nhẹ nhàng đẩy đẩy đầu Trần Ngư.

Trần Ngư xoa mắt, ngái ngủ nhìn mặt trời mọc, đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo thì mặt trời mọc cũng đã kết thúc. rõ ràng là chẳng xem được kĩ nhưng tâm trạng lại vô cùng hưng phấn “Mặt trời mọc ở Trường Thành quả nhiên là khác so với những nơi khác.”

“Khác chỗ nào?” Lâu Minh nhịn cười hỏi.

“Đây là mặt trời mọc ở một trong tám kỳ quan lớn trên thế giới đó.” Trần Ngư làm nhưthật nói.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống mặt Lâu Minh làm làn da trắng nõn của anh gần như trở nên trong suốt, con ngươi đen bóng cũng thay đổi trở thành màu vàng nhàn nhạt, mà nụ cười trên gương mặt anh còn rạng rỡ hơn ánh mặt trời.

“anh Ba, lần sau em lại đi cùng anh nữa nha.” Trần Ngư bỗng nhiên nói

Quả nhiên tối hôm qua là vì anh nên cô mới cố tình đòi ở lại? Lâu Minh cảm động, bàn tay nhịn không được lại vò rối mái tóc ngắn của cô “không cần, lần sau anh muốn đixem thì tìm em vẽ cho anh mấy tấm bùa trấn sát.”

“Bùa trấn sát chỉ có thể được em vẽ tại chỗ, mà cũng chỉ có tác dụng trong hai giờ thôi, còn chưa đủ cho anh đi từ nhà đến đây đâu.” Trần Ngư nói.

“Hiệu quả kém hơn một chút cũng không sao, em có thể vẽ lên giấy thì vẽ nhiều nhiềumột chút cũng được mà.”

Lâu Minh đã hai lần dùng bùa trấn sát, thân thể không có gì bất thường nên đúng làanh nghĩ sẽ nhờ Trần Ngư vẽ mấy tấm bùa trấn sát, không phải chỉ vì đi ngắm mặt trời mọc mà để phòng khi cần thiết thì anh sử dụng.

“không thể.” Bỗng nhiên vẻ mặt Trần Ngư nghiêm túc hẳn lên “anh không thể dùng bùa trấn sát vẽ trên giấy được.”

Lâu Minh kinh ngạc nhìn Trần Ngư.

“Bùa trấn sát vẽ trên giấy sát khí quá nặng, trấn áp sát khí đồng thời cũng trấn áp linh hồn, anh Ba dùng không thích hợp.” Trần Ngư giải thích “Chỉ có khi em dùng linh lực để vẽ bùa trấn sát, sát khí mới được em làm cho nhỏ nhất, không gây tổn thương đến cơ thể của anh Ba.”

Lâu Minh sửng sốt một lát, mới giật mình nói “thì ra là thế.”

“Vâng.” Trần Ngư gật đầu.

Trần Ngư thấp hơn Lâu Minh một cái đầu, lúc này, Lâu Minh cúi xuống nhìn hàng lông mi đen dày của cô gái cùng với lông tơ trên má cô đang ánh dưới ánh nắng vàng của buổi sớm, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngẩng lên, trong đôi mắt to trắng đen rõ ràng là hình ảnh chiếu ngược của anh.

“anh Ba, chúng ta về thôi.”

Lâu Minh lấy lại tinh thần, nhìn bóng lưng hoạt bát của cô gái, hình như từ nơi nào đó trong trí nhớ của anh, anh cũng đã trải qua hoàn cảnh tương tự như bây giờ.

“anh Ba, anh nhanh một chút, em đói.” Trần Ngư đã đi xuống mười bậc thang, thấy Lâu Minh vẫn còn sững sờ đứng đó, thì thúc giục.

“Ừ, anh tới đây!” Lâu Minh cười cười, lòng bàn chân dường như có gió, lướt đi nhẹnhàng.

Tác giả có lời muốn nói:

Khi Trần Ngư hắt xì, đồng chí bảo vệ ngồi một bên thấy Tam thiếu cởi áo khoác, khoác lên cho Trần Ngư, thì lập tức cởi áo khoác của mình ra, định đem đến đổi cho Tam thiếu.

Điền Phi đạp cho cậu ta một cú “Nhiều chuyện, đúng là đồ không có mắt.”

Đồng chí bảo vệ “…”
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: