Chương 44: Xương người

Hôm nay là thứ sáu, Trần Ngư từ trường học về nhà, Trần Dương cũng từ cục cảnh sát về ăn cơm, thị trưởng Trần cũng không có hội nghị nào phải tham gia, thế là cả nhà họ Trần khó mà có dịp họp mặt đông đủ tất cả mọi người ăn cơm.

“Thi Thi à, con ăn nhiều một chút.” Mẹ Trần gắp thức ăn vào chén Trần Ngư “Con thi cũng đừng cố sức quá, đạt tiêu chuẩn là được rồi.”

“Bà sao lại dạy con như thế chứ, đi thi là phải thi cho thật tốt, thế nào gọi là đạt tiêu chuẩn là được.” Thị trưởng Trần không đồng ý “Đây là thái độ trung bình chủ nghĩa, không có tiến bộ.”

“Sao lại gọi là trung bình chủ nghĩa được, trường học không phải là chỉyêu cầu sinh viên đạt tiêu chuẩn là được thôi sao?” Mẹ Trần trả lời.

“Đạt tiêu chuẩn là mức thấp nhất, nếu trong xã hội này ai cũng nghĩ như bà, khi làm việc cũng chỉ qua loa cho xong thì sao mà tiến bộ văn minh được chứ?” Thị trưởng Trần nói.

“Chỉ là một kì thi mà thôi mà sao lại liên quan đến sự phát triển của xã hội rồi?” Mẹ Trần không vui nói.

“Tôi nói đây là một thái độ …”

Trần Ngư thấy cha mẹ đang hòa thuận lại vì việc thi cử của mình mà thành cãi nhau, vội vàng lên tiếng “Ba, ba yên tâm, con nhất định sẽ cố hết sức mà. Mẹ, mẹ cũng yên tâm, khi học cao trung con đứng nhất toàn trường đó, chỉ là một kì thi mà thôi, con không mệt đâu mà.”

“Tôi biết con gái tôi vốn thông minh mà.” Mẹ Trần cao hứng lại gắp thức ăn cho Trần Ngư.

“Ừ, thi cho tốt nha con.” Thị trưởng Trần cũng khích lệ.

Mặt ngoài Trần Ngư mỉm cười, trong lòng vô cũng ưu sầu: toán cao cấp có khả năng teo rồi.

Thị trưởng Trần quan tâm con gái xong thì đến lượt con trai “Trần Dương.”

“Dạ.”

“Mấy ngày trước có phải con bắt giữ một người tên Kỳ Trường Minhkhông?” Đột nhiên thị trưởng Trần hỏi.

Kỳ Trường Minh? Động tác ăn cơm của Trần Ngư ngừng lại, ngẩng đầu nhìn anh trai nhà mình.

Trần Dương cũng nhìn cô, nhưng dời đi rất nhanh, rồi trả lời ba Trần “Vâng, có một người như vậy, ba, ba biết ông ta à?”

“không biết.” Ba Trần lắc đầu “Chỉ là mấy hôm trước có người gọi điện cho ba nhờ vả, nói ông ta không cẩn thận đã xúc phạm với con.”

“Ông ta không xúc phạm con, con cũng không vì người khác xúc phạm con mà bắt người ta, con chỉ làm việc theo quy định thôi.” Trần Dương trả lời.

“Vậy thì tốt, cảnh sát phải có kỷ luật nghiêm minh, khi làm việc phải thận trọng, không để cho người khác có cớ nói xấu mình.” Tất nhiên là thị trưởng Trần không đồng ý sự nhờ vả của người kia, bằng không thìông không chờ đến bây giờ mới hỏi Trần Dương. Chỉ do bất chợt ông nhớ ra nên muốn nhắc nhở con trai mà thôi.

“Vâng ạ.” Trần Dương gật nhẹ đầu.

Trần Ngư thấy anh trai không nói đến việc mình bị ‘sàm sỡ’, lén lút thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy, tim cô nhấc đến cổ họng, nếu hai vị ba mẹđang có tâm tình áy náy với cô mà biết cô bị người khác sàm sỡ, chắc chắn là sẽ làm ầm ĩ đến mức nào.

Ngoại trừ chút việc nhỏ này, bữa cơm tối trôi qua rất nhẹ nhàng, Trần Ngư ở dưới lầu xem TV với mẹ Trần một lát mới lên phòng.

Sau khi về phòng, Trần Ngư tắm rửa một cái, đang cầm máy sấy tóc thìngoài cửa vang lên tiếng gõ. Trần Ngư do dự một chút, tìm khăn lông quấn tóc lên rồi mới ra mở cửa.

“anh.” Trần Ngư thấy Trần Dương đứng ngoài cửa thì hơi ngạc nhiên kêu lên.

“anh vào ngồi một chút được không?” Trần Dương hỏi.

“A? Đương … đương nhiên.” Trần Ngư vội vàng đứng sang bên nhường đường.

Trần Dương vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại.

“anh, anh ngồi đi.” Đây là lần đầu tiên Trần Dương bước vào phòng cô, Trần Ngư hơi bối rối, không biết phải làm sao, chỉ nhớ đẩy chiếc ghế cạnh bàn học ra cho Trần Dương ngồi.

Tất nhiên là Trần Dương thấy được sự bối rối và không tự nhiên của Trần Ngư. Tính cách của anh có hơi ít nói, đối với em gái lưu lạc bên ngoài vất vả lắm mới tìm về được, đương nhiên là rất quan tâm, nhưngkhông biết làm thế nào để thể hiện ra.

Khi Trần Ngư vừa về nhà, mặc dù cố gắng thể hiện sự ngoan ngoãn, lạc quan, nhưng trong mắt đôi khi vẫn toát lên vẻ xa lạ và không tự nhiên, cả nhà họ Trần đều nhận ra. Lúc đó, mọi người đã thảo luận, cuối cùng quyết định khi sống chung với Trần Ngư không được thể hiệnsự nhiệt tình và quan tâm một cách quá mức, mọi người muốn để chocô có thời gian thoải mái, nhẹ nhàng, từ từ thích ứng với gia đình.

Phương pháp này rất thành công, mặc dù ngoài mẹ Trần ra, ba Trần vàanh đều ít giao lưu với Trần Ngư nhưng có thể thấy là Trần Ngư rất nhanh chóng thích ứng với nơi này.

Cũng vì anh và Trần Ngư ít khi tiếp xúc, giao lưu nên với việc anh đột nhiên xuất hiện trong phòng cô mới khiến Trần Ngư cảm thấy kinh ngạc và lo lắng. Nhưng có mấy lời, Trần Dương vẫn phải nói.

“Sáng mai Kỳ Trường Minh sẽ được thả ra.” Trần Dương nói.

“A, vâng.” Trần Ngư ngồi ở mép giường, gật đầu thể hiện mình đã biết.

“anh đã điều tra thân phận của ông ta.” Đối với người đã ‘sàm sỡ’ emgái mình, tất nhiên là Trần Dương phải điều tra kĩ càng. Nhưng sau khi điều tra, Trần Dương lại cảm thấy, với thân phận của ông ta không có khả năng sẽ ‘sàm sỡ’ Trần Ngư “Ông ta là thầy phong thủy.”

“Vâng … thật sao?” Trần Ngư hơi chột dạ.

“Ngày hôm sau khi ông ta bị tạm giữ, ít nhất là có năm người với các thân phận khác nhau gọi điện đến cục cảnh sát để tạo áp lực muốn bọnanh phải thả ông ta ra ngoài.” Nếu không phải bối cảnh Trần Dương cũng coi như là con ông cháu cha, thì Kỳ Trường Minh không thể bị tạm giữ đến bây giờ.

“Tạo áp lực?” Trần Ngư dừng một chút, sau đó dường như đã hiểu vấn đề, lo lắng hỏi “Bọn họ có làm khó anh không?”

Trần Dương không ngờ phản ứng đầu tiên của Trần Ngư là quan tâm đến anh, ánh mắt trong khoảng khắc ôn hòa hơn nhiều, trấn an nói“không đâu, người nhà chúng ta không dễ dàng bị bắt nạt như thế.”

“Vậy thì tốt rồi.” Trần Ngư yên lòng.

Trần Dương thấy Trần Ngư như vậy thì càng thêm khẳng định suy đoán của mình, anh hỏi thẳng “Thực ra Kỳ Trường Minh không sàm sỡ em, đúng không?”

“Em …” Thái độ chột dạ của Trần Ngư đã bán đứng cô, Trần Dươngkhông cần câu trả lời của cô nữa.

“Có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?” Trần Dương nhìn em gái nhà mình, anh muốn biết chân tướng, đây cũng là nguyên nhân mà anh cố ý về nhà tối nay.

“Em … em …” Trần Ngư có thể cảm nhận được sự quan tâm của anhtrai với mình, nhưng chuyện này muốn cô nói làm sao? Chẳng lẽ muốnnói khi cô đang ngồi thi thì bỗng nhiên Kỳ Trường Minh ám hại cô. Sau đó, cô không nhịn được mà chạy đi tìm ông ta tính sổ, vừa vặn trông thấy ông ta cùng một con ác ma đánh nhau. Thế là cô ở bên cạnh giúp ác ma một phen, thừa cơ hội đánh ông ta mấy lần.

Lời này còn khó tin hơn lời nói dối lúc đó nữa là.

Với lại, người nào lại giúp ác ma, nghe qua giống như cô không phải là người tốt í, hu hu …

Trần Dương thấy hai mắt em gái mình đảo qua đảo lại, vẻ mặt căng thẳng, ấp úng lúc lâu, mặt nghẹn đến đỏ bừng mà còn chưa rặn được câu nào, bỗng nhiên cảm thấy có chút bất lực.

không muốn nói là vì không tin tưởng anh rồi.

“không muốn nói thì đừng nói.” Mặc dù Trần Dương muốn biết chân tướng, nhưng anh càng không muốn làm Trần Ngư khó xử.

“Được ạ?” Nghe Trần Dương nói, ngược lại Trần Ngư không dám tin tưởng.

“Vậy em sẽ nói thật cho anh biết không?” Trần Dương hỏi.

Vẻ mặt Trần Ngư phức tạp, im lặng, trong lòng thì hò hét: không phải là em không muốn nói, càng nói thì anh càng cảm thấy là em nói bậy a …

Quả nhiên …

“không nói cũng được, nhưng nhất định là em phải trả lời anh mấy vấn đề.” Trần Dương còn nói thêm.

“Vấn đề gì?” Trần Ngư ngẩng đầu.

“Kỳ Trường Minh …” Trần Dương chăm chú nhìn vào mắt Trần Ngư “Chuyện của em và ông ta là do em gây ra hay ông ta gây ra trước.”

“Đương nhiên là ông ta, ngay cả ông ta là ai em cũng không biết, nếukhông phải ông ta trêu chọc em trước, em mới không thèm quan tâm ông ta, với lại gần đây em còn đang bận rộn ôn thi ý chứ.” Nghĩ đến môn thi toán cao cấp của mình, Trần Ngư vẫn còn cảm thấy tức giận.

“Vậy em … có bị thương ở đâu không?” Trần Dương chỉ sợ Trần Ngư chịu thiệt mà không dám nói với người nhà.

“Dạ, không ạ.” Trần Ngư lắc đầu.

“Ừ, anh biết rồi.” Trần Dương đã nhận được câu trả lời, từ trên ghế đứng lên “Em nghỉ ngơi sớm đi.”

“anh …” Trần Ngư hơi ngạc nhiên, gọi Trần Dương, dưới ánh mắt nghi ngờ của anh, hạ giọng “anh chỉ hỏi mấy vấn đề này thôi sao?”

“Vậy là được rồi.” Trần Dương nói “anh chỉ cần biết, em không bị thương, đồng thời việc này không phải do em gây ra trước. Chỉ cầnkhông phải là em gây chuyện trước, vậy là anh không bắt lầm người.”

Làm anh trai, mặc kệ Trần Ngư gặp phải bất cứ chuyện gì, cho dù là Trần Ngư làm sai, anh cũng sẽ che chở cho cô. Nhưng là một cảnh sát, Trần Dương không thể lạm dụng chức vụ của mình. Nên anh chỉ cần biết trong chuyện này ai là người gây sự trước, chỉ cần không phải là Trần Ngư gây chuyện trước, coi như là anh không bắt lầm người. Còn nguyên nhân cụ thể là gì, chính Kỳ Trường Minh cũng không nói ra, điều này cho thấy điều ông ta làm có khả năng còn nghiêm trọng hơn cả hành vi ‘sàm sỡ’ nữa.

“Em ngủ sớm một chút đi!” Trần Dương cười cười, mở cửa phòng đi ra.

Trần Ngư ngơ ngác đứng yên một chỗ, đột nhiên cảm giác cô có chútkhông đúng, trong lòng có chút căng ra lại hơi ê ẩm, đây là làm sao vậy?

==

Mười hai giờ đêm.

Như thường lệ, Trần Ngư đợi trong phòng anh trai mình tắt đèn đượcmột giờ, xác nhận Trần Dương đã ngủ say mới nhảy cửa sổ chạy ra ngoài.

Khi Trần Ngư đến biệt thự nhỏ nhà họ Lâu, Lâu Minh đã ngồi chờ trong phòng khách, trên bàn trà đang bày các món đồ cổ mà Điền Phi đãđem về sáng nay. Nguyên một bàn lớn bày la liệt luôn.

“anh Ba, sao anh lại để hết trên bàn vậy?” Lúc ban ngày, vì vội trở về trường đi thi, Trần Ngư cũng chưa nhìn ngắm kĩ chiến lợi phẩm của mình.

“Vì anh biết em muốn nhìn mà.” Lâu Minh thấy Trần Ngư vừa đến đãvội vàng chạy đến bên bàn để đồ cổ, nhịn không được cười một tiếng.

“Hắc hắc …” Trần Ngư ngây ngô cười hai tiếng, rồi liếc nhìn bàn để đồ cổ hỏi “Lúc ban ngày chưa xem kĩ, chỗ này phần lớn đều là đồ ngọc à,không biết là giá trị bao nhiêu nữa đây.”

Lâu Minh đang mỉm cười, sắc mặt bỗng trở nên kỳ quái.

“Nhưng mà là đồ cổ sáu trăm năm đó, lúc đó không đáng bao nhiêu tiền nhưng bây giờ chắc chắn là đáng giá.” Trần Ngư tự tin nói.

Vẻ mặt của Lâu Minh càng thêm kỳ quái.

“anh Ba.” Trần Ngư cầm một cái ngọc bội có khắc hình rồng bay, đưa ra trước ánh đèn soi soi “Cái ngọc bội này đẹp ghê.”

“Ừ.” Ngọc bội chạm trổ tinh xảo, màu sắc trong suốt, đúng là rất đẹp.

“anh Ba, anh có quen người nào mua bán đồ cổ không? Chúng ta đem bán mấy thứ này sau đó lấy tiền chia đôi.” Trần Ngư nghĩ nghĩ rồi nóithêm “Em nghe nói bán đấu giá được nhiều tiền hơn, hay là chúng ta mang đi bán đấu giá đi.”

Lâu Minh nhìn ánh mắt lóe sáng của Trần Ngư, do dự một chút rồi nói“Chỉ sợ là không được đâu.”

“không được sao?” Trần Ngư nghĩ là Lâu Minh không biết cách tổ chức bán đấu giá, vậy là nghĩ nghĩ rồi nói thêm “không đấu giá cũng khôngsao, nhiều đồ cổ như vậy mang đến mấy tiệm mua bán đồ cổ cũng được. Rẻ hơn một chút cũng được. Hì hì, không biết chừng này thì bán được bao nhiêu tiền ta, em nghe nói là đồ cổ rất mắc tiền đó.”

“Thi Thi à.” Lâu Minh cảm thấy đang lúc Trần Ngư không quá mức hưng phấn thì anh vẫn nên nói đúng tình hình thực tế vẫn hơn.

“Vâng?” Trần Ngư bỏ ngọc bội xuống, cầm một bình sứ màu sắc sặc sỡ lên.

“Những món đồ cổ này không đáng bao nhiêu tiền đâu.” Rốt cuộc Lâu Minh cũng nói ra được.

“Cái gì?” Trần Ngư sửng sốt chớp chớp mắt, trong đôi mắt to tròn đen nháy lộ vẻ không tin “không đáng tiền?”

“Ừ.” Lâu Minh có chút không đành lòng gật đầu.

Trần Ngư ôm bình ngọc màu sắc sặc sỡ trong lòng, đi đến ngồi đối diện với Lâu Minh.

“Những món đồ cổ này chủ yếu là đồ ngọc, chỉ có ba món đồ sứ, trong đó có một bình sứ Thanh Hoa, em đã đưa cho Điền Phi, đúng không?” Lâu Minh nói.

Trần Ngư vẫn chưa hiểu rõ, gật nhẹ đầu.

“Lúc chiều, khi Điền Phi mang đồ cổ về, Mao đại sư cũng đúng lúc ở đây, ông ấy cũng là một người có nghề trong lĩnh vực này cho nên đãthuận tiện đánh giá mấy món này.” Lâu Minh dùng giọng nói bình thản giải thích “Mao đại sư nói, những món đồ ngọc này đều là ngọc tốt, nhưng mà …”

“Nhưng sao ạ?” Trần Ngư nôn nóng hỏi.

“Nhưng trong đó không có linh khí, ngọc nếu không có linh khí thì đều là ngọc chết, ngọc chết thì không có giá trị.” Lâu Minh nói xong, cẩn thận quan sát vẻ mặt của Trần Ngư.

Trần Ngư ngơ ngác nhìn mấy món đồ ngọc tinh xảo, đẹp đẽ trên bàn, đúng là mấy món đồ ngọc này không có linh khí, nhưng người thường cũng có thể nhìn thấy linh khí sao?

“Người thường không phải là không nhìn thấy linh khí sao? Đồ cổ khôngphải là chỉ cần có niên đại xa xưa là được hay sao?” Trần Ngư hỏi vấn đề mình đang nghi ngờ.

Lâu Minh lắc đầu.

“Vậy … vậy …” Vẻ mặt Trần Ngư tuyệt vọng “Mấy thứ này không đángmột chút tiền nào sao?”

“Cũng không hẳn.” Lâu Minh nói “Mặc dù Mao đại sư nói mấy món này đều là ngọc chết nhưng rất thích hợp làm bùa hộ mạng.”

“Nhưng mà em không có năng khiếu làm bùa hộ mạng, em học thuật pháp chủ yếu là trừ ma không à, ngay cả bùa bình an em vẽ cũngkhông hiệu quả bằng những Thiên Sư khác, kể cả khi tu vi của em có cao đi nữa thì cũng vậy.” Trần Ngư tủi thân nói.

Bởi vì bản thân cô với việc học thuật pháp cũng mang tính đặc biệt, Trần Ngư muốn làm lại mấy ngọc bội này thành bùa hộ mạng cũngkhông có khả năng. Mười mấy món đồ ngọc vậy mà lại không đáng giámột đồng?

Lâu Minh thấy Trần Ngư đã muốn khóc, thì nhịn không được an ủi “Em đừng lo, để anh hỏi Mao đại sư, ông ấy nói mấy ngọc bội này thích hợp làm bùa hộ mạng thì nhỡ đâu ông ấy muốn mua nó thì sao.”

“Mao đại sư sẽ mua mấy món này sao?” Trần Ngư đáng thương nói.

“sẽ!” Lâu Minh an ủi “Buổi chiều nay anh thấy ông ấy cũng có vẻ muốn có mấy món này nhưng anh muốn hỏi lại em rồi mới trả lời ông ấy.”

Là người luôn có tính logic cẩn thận, Lâu Minh không phát hiện câu nóicủa mình trước sau mâu thuẫn.

“Vậy anh bán cho ông ấy đi, bán được bao nhiêu thì được bấy nhiêu.” Trần Ngư buồn rầu nói, ít nhất cũng thu được chút tiền.

“Được rồi.” Lâu Minh thấy Trần Ngư đã bình tĩnh lại, thì thở phào nhẹnhõm. Thực là gặp ma mà, sao anh lại hồi hộp như vậy chứ.

Tâm trạng Trần Ngư tốt hơn một chút, sờ bình sứ trong lòng nói “Vậy bình sứ thì sao? Bình sứ cũng không đáng tiền ạ?”

“Chất lượng mấy bình sứ này không tốt lắm, mặc dù có niên đại khá lâu nhưng cũng không mắc tiền lắm, khoảng chừng hai đến ba triệu.” Lâu Minh nói.

“Bao nhiêu?” Trần Ngư kích động.

“Khoảng ba triệu?” Lâu Minh yên lặng bỏ bớt chữ ‘hai’ đi.

“Ba triệu một món?” Trần Ngư hỏi lại lần nữa.

“Ừ.” Lâu Minh gật đầu.

“một món là ba triệu, hai món là sáu triệu, trợ lý Điền cũng có một cái, cộng thêm mấy món ngọc bội nữa là hơn chín triệu.” Trần Ngư tính toán xong thì vô cùng vui vẻ “Cũng không lỗ lắm, chín triệu lận đó.”

“Điền Phi cầm là bình sứ Thanh Hoa.” Ánh mắt Lâu Minh phức tạp, nhắc nhở.

“Sứ Thanh Hoa? Sứ Thanh Hoa thì sao?” Trần Ngư nhớ lại, lúc đó có ba món đồ sứ, hai món là có màu sắc sặc sỡ, chỉ có một món là có màu xanh đơn giản. Lúc đó Trần Ngư nghĩ là đàn ông chắc là không thích mấy món đồ sặc sỡ nên mới tiện tay đưa bình sứ màu xanh cho Điền Phi.

Lâu Minh nhìn vẻ mặt của Trần Ngư thì biết cô không biết cái gì gọi là sứ Thanh Hoa, anh cũng không muốn giải thích rõ ràng, chỉ là không có chút đành lòng nói “Sứ Thanh Hoa là đồ sứ đáng giá nhất.”

“Có giá trị hơn so với hai món này?” Trần Ngư hiểu rõ.

“Ừ.” Lâu Minh gật đầu.

“Nó đáng giá bao nhiêu tiền? Bốn triệu? Năm triệu?” Trần Ngư tò mò.

Lâu Minh từ từ giơ ba ngón tay lên “Ba mươi triệu!”

Trần Ngư chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt, mãi một lúc sau mới hỏi lại “Ba mươi triệu?”

Lâu Minh vừa gật đầu vừa chú ý phản ứng của Trần Ngư.

“một cái bằng mười cái?” Trần Ngư run rẩy chỉ vào cái bình sứ đangtrong lòng mình.

Lâu Minh cẩn thận gật đầu.

Đầu tiên, Trần Ngư cúi đầu trầm tư, sau đó thì đứng lên, đi đến trênbàn, đặt bình sứ lên. Sau đó yên lặng nhìn một bàn để đầy đồ cổ, mới mềm nhũn chân mà ngã ngồi xuống.

“Thi Thi.” Lâu Minh giật nảy mình, vội vàng đem người từ dưới đất ôm lên.

“anh Ba.” Vẻ mặt Trần Ngư là ‘chết không còn gì luyến tiếc’ “Tạm thờianh đừng để trợ lý Điền xuất hiện trước mặt em, em sợ em không chịu được …”

Phụt …

Lâu Minh thực sự không nhịn được nữa, ôm Trần Ngư ngồi xổm trênmặt đất, cười run cả người.

cô nhóc này sao lại dễ thương như vậy chứ. rõ ràng là cô nhóc mê tiền, ba mươi triệu chắp tay dâng lên cho người khác, khi biết rõ chân tướng cũng không nghĩ cách lấy trở về mà chỉ muốn người ta không xuất hiệntrước mặt mình.

“Được rồi, đừng khó chịu, một nửa của anh đều cho em.” Lâu Minh an ủi.

“anh Ba, vẫn là anh tốt với em nhất.” Trần Ngư đau lòng ôm eo Lâu Minh, cô cảm thấy đau lòng muốn chết.

Ba mươi triệu lận đó, thật là nhiều tiền, hu hu hu …

==

Ngày hôm sau, sau khi bị tạm giữ ba ngày, trên mặt vẫn chưa hết sưng, Kỳ Trường Minh từ cục cảnh sát đi ra ngoài.

“Kỳ đại sư.” một người đàn ông mặc đồ vest đen đã lái xe đến cổng chờ nửa giờ, thấy Kỳ Trường Minh đi tới, lập tức chạy đến mở cửa xe giúp ông ta.

Kỳ Trường Minh ngồi vào xe, xuyên qua cửa kính nhìn cổng chính của cục cảnh sát, sắc mặt thâm trầm thật đáng sợ. Trải qua ba ngày vừa rồi là nỗi sỉ nhục cả đời này của ông ta, chỉ cần vừa nghĩ đến Trần Ngư là Kỳ Trường Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Kỳ đại sư, tôi chở ngài đi ăn một chút trước đã.” Người đàn ông vừa khởi động xe vừa nói.

“không cần, đưa tôi ra biệt thự ở ngoại ô.” Kỳ Trường Minh nói.

“Vâng.” Người đàn ông lái xe đi về hướng ngoại ô.

Sau một tiếng, xe dừng trước một tòa biệt thự, Kỳ Trường Minh đẩy cửa xe bước xuống.

Người đàn ông lấy một tập tài liệu từ ghế phụ đưa cho Kỳ Trường Minh,nói “Kỳ đại sư, đây là tài liệu ông chủ tôi đưa cho ngài, ông ấy nói, thân phận của đối phương tương đối đặc biệt, ngài suy nghĩ kĩ rồi hãy quyết định.”

Kỳ Trường Minh nhận tập tài liệu, không để ý đến người đàn ông, quay người đi vào biệt thự.

Sau khi Kỳ Trường Minh vào nhà, đi thẳng đến tầng hầm của biệt thự. Trong không gian kín mít đó, Kỳ Trường Minh thiết kế thành một pháp đàn rất lớn. trên sàn nhà là hình vẽ âm dương bát quái vô cùng lớn, bốn phía treo đầy cờ vàng và bùa chú, ở chính giữa pháp đàn là nơi thờ cúng một đoạn xương.

Đàn: nơi tế lễ thời cổ. Pháp đàn: nơi cúng tế, làm phép

Đó là một đoạn xương sườn của con người, xung quanh còn lẩn vẩnmột luồng hơi thở âm trầm mà khủng khiếp, Kỳ Trường Minh đi tới, đem hai mảnh vỡ của bài vị để bên cạnh đoạn xương.

Bài vị bằng gỗ này được chế tạo chỉ là vật trung gian dùng để gọi Ma Vương mà thôi, còn nơi chân chính trú ngụ của Ma Vương chính là khúc xương người đang tiết ra oán khí cực lớn này. Chỉ cần xương người còn, cho dù bài vị có bị vỡ nát bao nhiêu lần thì cũng không ảnh hưởng đến Ma Vương.

Sắc mặt Kỳ Trường Minh âm trầm mở tập tài liệu trong tay ra, nhìn mộtlát.

“Con gái thị trưởng Đế Đô, ra là thế mới có thể giữ ta ở trong đó.” Kỳ Trường Minh cười lạnh “Con gái thị trưởng thì sao chứ, ta muốn giết mày thì ai có thể ngăn cản được ta.”

Kỳ Trường Minh tùy ý ném tập tài liệu trong tay làm giấy bay lả tả trênmặt đất. Kỳ Trường Minh nhìn đoạn xương người trên bàn, nói “Ma Vương, lâu lắm rồi mày chưa ăn gì đúng không, chắc là đói lắm rồi. Ráng đợi đến đêm sẽ là thời điểm tốt nhất ta có thể cho mày ăn no. Linh hồn của Thiên Sư ngon lành hơn nhiều so với ác ma đó.”

Ma Vương hình như hiểu được lời của Kỳ Trường Minh, âm khí đangvờn quanh trên đoạn xương bỗng nhiên trở nên nồng đậm hơn nhiều. Xương trắng rung động nhè nhẹ, đập vào bàn vang lên tiếng kèn kẹt.

“Rất đói phải không, đừng nóng vội, tối hôm nay ta sẽ không hạn chế mày. Mày muốn ăn thế nào thì ăn.” Kỳ Trường Minh nhẹ vuốt lên đoạn xương trắng.

một luồng khí âm phất qua, cờ vàng bốn phía pháp đàn nhẹ lay động.

Tác giả có lời muốn nói:

Mao đại sư: Tôi có nói là muốn mua đâu.

Tam thiếu: Mua hay không mua? (Điền Phi ôm bình sứ Thanh Hoa giả bộ muốn quăng xuống đất).

Mao đại sư: Mua! (Cha mẹ tôi ơi, bình sứ Thanh Hoa tốt thế này rất hiếm có đó.)
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: