Chương 5: Ông của tôi là thầy trừ ma

Giày vò một đêm, sáng hôm sau Trần Ngư dậy trễ, bỏ qua bữa sáng.

Chưa từng ngủ nướng như vậy, Trần Ngư hơi chột dạ, cô ngượng ngùng đứng ở bậc cầu thang nhìn mẹ Trần đang ngồi ở phòng khách, cười khúc khích.

“Thi Thi, con lại đây.” Mẹ Trần nhìn con gái vẫy vẫy tay, vừa nói dì Thẩm hâm lại bữa sáng mang lên.

“Con … con dậy trễ quá ạ.” Trần Ngư đến bên mẹ Trần, lúng túng cười.

“không sao, cũng không muộn lắm, còn chưa đến mười giờ.” Mẹ Trần mới không cảm thấy con gái ngủ nướng đâu, mà ngủ nướng thì có làm sao, ngủ nướng chứng tỏ con gái ở trong nhà rất thoải mái a.

Trần Ngư nghe càng lúng túng hơn, mẹ ruột à, mẹ xác định mẹ không chê khéo con đó chứ?

“Thi Thi, đi phòng ăn ăn sáng trước đi, chút nữa em đi ra ngoài với anh.” Từ ngày hôm qua, mẹ Trần đổi tên mụ của Trần Ngư từ Tây Thi thành Thi Thi, hai cha con nhà họ Trần cũng rất ăn ý sửa lại theo.

“đi đâu …” Trần Ngư vừa định hỏi đi đâu, kết quả xoay người liền phát hiện, trong phòng khách, ngoài mẹ Trần và Trần Dương còn có hai người khác. Trong đó có một thanh niên với mái tóc nhuộm đỏ nhìn chằm chằm cô một cách hiếu kì, dò xét.

Trần Dương đi qua, giới thiệu “Đây là Tần Dật, đây là Thiệu Huy, hai người đều là sinh viên đại học Đế Đô, cao hơn em một khóa.”

Trần Dương nói xong, xoay người nhìn hai thanh niên, giới thiệu em gái nhà mình “Đây là em gái anh, Trần Ngư.”

“Chào em.” Người tên Tần Dật có tính cách hơi lạnh nhạt, chỉ nhìn Trần Ngư gật nhẹ đầu.

Còn người nhuộm tóc đỏ Thiệu Huy thì tính cách sôi nổi hơn nhiều, anh ta nở nụ cười tươi, nhiệt tình nói“Em khỏe không, em gái Ngư. Nghe nói khi còn bé chúng ta đã cùng đi nhà trẻ đó.”

“thật … thật sao?” Trần Ngư bị anh ta gọi là em gái Ngư thì cảm thấy lúng túng, phải biết là, ở thôn Đại Mộc, anh trai, em gái (ca ca, muội muội) là xưng hô giữa các cặp tình nhân với nhau. Trần Ngư nghe hơi khó chịu nên chủ động nói “Chào các anh, em tên là Trần Ngư, các anh cũng có thể gọi em là Tây Thi.”

Trần Ngư vừa nói xong, Trần Dương nói thầm một tiếng ‘xong đời rồi’, lập tức lấy tay che mặt, xấu hổ không dám gặp người.

Khuôn mặt lạnh lẽo của Tần Dật thoáng qua sự kinh ngạc ngắn ngủi, chỉ có Thiệu Huy sửng sốt mất hồi lâu, sau đó cười ha ha “Tên rất hay, tên rất hay.”

Trần Ngư cũng cười khúc khích theo, trong nháy mắt bầu không khí giữa ba người cũng trở nên quen thuộc hơn.

Nếu như mười lăm năm trước Trần Ngư không bị lừa bán, cô sẽ cùng Tần Dật và Thiệu Huy lớn lên, nếu nói về mức độ thân quen có khi còn thân mật hơn Trần Dương. Dù sao thì Trần Dương cũng lớn hơn bọn họ bốn năm tuổi, bình thường không thể chơi chung với nhau.

Nhưng bây giờ, Trần Ngư đối với cuộc sống ở thành phố này hoàn toàn không biết gì cả. Trần Dương muốn để em gái từ từ hòa nhập vào nhưng lại sợ người khác khi dễ cô. Thế là ngàn chọn vạn chọn, anhmới chọn được hai người có tính cách khá tốt đưa đến cho Trần Ngư làm quen, đồng thời cũng hi vọng khi em gái học trong trường đại học thì bọn họ cũng giúp đỡ chút ít.

==

Xe hơi hướng về trang trại ngựa vùng ngoại thành.

“Em gái Tây Thi, trước kia em đã từng cưỡi ngựa chưa?” Thiệu Huy cười hỏi.

“anh gọi em là Tây Thi là được rồi, đừng gọi là em gái Tây Thi.” Trần Ngư đính chính.

“Tại sao?” Thiệu Huy nghi ngờ hỏi “anh lớn hơn em một tuổi đó.”

“không phải là vấn đề tuổi tác.” Trần Ngư cau mày giải thích “Ở chỗ em ở lúc trước, trừ khi là anh em ruột thịt, giữa nam nữ bình thường không thể kêu là em gái, sẽ gây hiểu lầm.”

“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?” Thiệu Huy không hiểu hỏi

“Là … Hiểu lầm có quan hệ nam nữ kia kìa.”

“thật sao?” Thiệu Huy nghe lại có hứng thú hơn “Vậy làm sao bây giờ, nếu không thì anh làm bạn trai em cũng được mà.”

“không được.” Trần Ngư lắc đầu mãnh liệt.

Lúc đầu, Trần Dương thấy Thiệu Huy chiếm tiện nghi (trêu chọc) em gái mình, đang muốn quay đầu dạy bảo thằng nhóc này đã thấy Trần Ngư lập tức cự tuyệt, thì ngậm miệng không nói gì.

Vẫn ngồi yên lặng ở một bên, thấy Trần Ngư phản đối mạnh như thế, Tần Dật cũng tò mò nhìn sang.

“Tại sao?” Thiệu Huy cũng cảm thấy kinh ngạc.

“Em không thích dạng người như anh.” Trần Ngư còn vô cùng tâm lý, an ủi “Nhưng anh cũng đừng đau lòng quá, thực ra anh rất đẹp trai, nhưng mà em không thích người giống như anh mà thôi.”

“Phụt …” Tần Dật và Trần Dương không ngờ là nghe được câu trả lời như vây, thấy mặt Thiệu Huy nhăn như bị táo bón thì lập tức không phúc hậu mà cười ha ha.

“anh … anh cám ơn em.” Thiệu Huy cố giữ mặt mũi nói.

“Đừng khách sáo, lời em nói rất chân thành đó.” Mặt mũi Trần Ngư tràn đầy chân thành, để lại Thiệu Huy một bụng tức khí nghẹn lại giữa ngực, cực kì khó chịu.

Bên kia, Tần Dật cố gắng khống chế bả vai run run của mình, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.

Thiệu Huy vốn tức muốn chết rồi, lại thấy Tần Dật cười trộm mình, thế là có ý xấu muốn kéo Tần Dật xuống nước luôn. Thế là cậu chỉ vào Tần Dật nói “Vậy em thích người như thế nào? Giống Tần Dật hả?”

“Thiệu Huy?” Tần Dật trừng mắt nhìn Thiệu Huy.

“Em cũng không thích.” Trần Ngư chỉ dùng một giây để ra đáp án, nhưng cô cũng có lời an ủi giống như Thiệu Huy “Tần Dật, anh cũng đừng đau lòng, thật ra anh rất đẹp trai, nhưng mà …”

“Cũng không phải là dạng người mà em thích?” Thiệu Huy tự động tiếp lời Trần Ngư chưa nói xong.

Trần Ngư gật đầu.

Lúc đầu có chút xấu hổ và không thoải mái-Tần Dật thấy Trần Ngư “bắt chước y khuôn’ nói lời an ủi mình, bỗng nhiên lại muốn cười.

“Vậy là ánh mắt em rất cao đó.” Thiệu Huy hỏi “Hai người bọn anh có thể xem như là những người đẹp trai nhất đại học Đế Đô rồi mà em còn thấy chướng mắt nữa hả. Vậy em thích người như thế nào?”

Thiệu Huy vừa nói xong, ba quý ông trong xe đồng thời dựng lỗ tai lên.

“Em cũng chưa gặp được nên cũng không biết nữa.” Trần Ngư nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Vậy khi nào em gặp được thì nhớ giới thiệu cho tụi anh làm quen với nha. anh muốn xem anh ta mạnh hơn anh và Tần Dật ở điểm nào.” Mặc dù Thiệu Huy nói như vậy nhưng ba quý ông trong xe đều biết, cô nhóc này chắc còn chưa biết yêu là gì đâu.

Nhưng mà không lâu sau, khi Trần Ngư mang bạn trai đến giới thiệu với bọn họ, bọn họ không thể không thừa nhận, đúng là chỗ nào cũng mạnh hơn bọn họ mà.

Khi đến trang trại ngựa ở ngoại ô, Trần Dương dẫn Trần Ngư đi thay quần áo, tại phòng thay đồ của nữ gặp được con gái của phó thị trưởng Sở Khai Văn – Sở Tiêu.

“anh Trần Dương.” Sở Tiêu mặc trang phục cưỡi ngựa, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Trần Dương.

“Tiêu Tiêu?” Trần Dương kinh ngạc “Em cũng đến cưỡi ngựa hả?”

“Vâng, thật là khéo quá.” Sở Tiêu nhìn Trần Ngư bên cạnh Trần Dương “Đây là em gái Trần Ngư sao.”

Mặc dù nhà họ Trần không chính thức thông báo chuyện tìm được Trần Ngư trở về nhưng tin tức đãtruyền khắp Đế Đô rồi.

“Ừ.” Trần Dương giới thiệu “Thi Thi, đây là Sở Tiêu.”

“Em gái Trần Ngư, chị là Sở Tiêu, khi còn bé chúng ta đã từng gặp nhau đó.” Sở Tiêu nhiệt tình cầm tay Trần Ngư.

“Chào chị.”

“Em đến thay đồ cưỡi ngựa hả? Để chị dẫn em đi.” Sở Tiêu nói xong thì quay lại nói với Trần Dương “anh Trần Dương, để em dẫn em gái Trần Ngư đi cho, anh cũng đi thay đồ đi. Chút nữa chúng ta gặp ở chuồng ngựa.”

“Cũng được, chút nữa gặp ở chuồng ngựa.” Trần Dương nghĩ mình đứng trước cửa phòng thay đồ của nữ cũng không tiện, thế là đồng ý với đề nghị của Sở Tiêu.

Sở Tiêu dẫn Trần Ngư vào phòng thay quần áo, giúp Trần Ngư chọn một bộ quần áo rồi để cô tự vào thay. Đến khi Trần Ngư thay quần áo đi ra, chỉ thấy bên ngoài một cô gái mắt to đang tò mò nhìn Trần Ngư, còn Sở Tiêu không biết đã đi đâu.

“Cậu chính là con gái nhà thị trưởng Trần bị lừa bán từ nhỏ mới tìm về được sao?” cô gái mắt to đến bên cạnh Trần Ngư đột ngột hỏi.

“…” Trần Ngư nhíu mày, không lên tiếng.

“Sao cậu lại không nói chuyện, tôi đang nói chuyện với cậu đó.” Đối phương có chút không vui hỏi.

“Cậu là ai?” Trần Ngư hỏi.

“Tôi là Trương Văn Văn, ba tôi là cục trưởng cục công an.” Trương Văn Văn giới thiệu xong lại hỏi tiếp “Tôi nghe nói cậu bị bán đến một nơi rất hẻo lánh, rất xa xôi phải không? Sao cậu lại đen vậy, có phải cậu phải làm việc vất vả dưới nắng mặt trời không? Tôi nhìn thấy trên TV xóm làng thôn quê rồi, mấy đứa nhỏ bốn năm tuổi cũng phải đi làm việc, có phải cậu cũng phải đi làm lúc bốn năm tuổi hay không?”

Trần Ngư hơi không thích cách Trương Văn Văn nói chuyện, cau mày không định để ý đến cô ta, quay người đi đến chỗ khác đợi Sở Tiêu quay lại.

“Ài, tôi đang nói chuyện với cậu mà, sao cậu không để ý đến tôi.” Trương Văn Văn hơi tức giận hỏi.

“Cậu không thấy sao còn hỏi?” Rốt cuộc Trần Ngư không kiên nhẫn được nữa.

“Cái gì?”

“Tôi không muốn nói chuyện với cậu.”

“Cậu …” Lớn đến vậy nhưng Trương Văn Văn chưa bao giờ mất mặt như vậy, tức giận đến mức đỏ cả mặt.

Lúc này Sở Tiêu từ phía ngoài đi vào, trông thấy Trần Ngư và Trương Văn Văn thì cười “Em gái Trần Ngư, Văn Văn, mọi người thay quần áo xong rồi hả?”

“Dạ.” Trần Ngư gật đầu còn Trương Văn Văn thì chu môi lên, dáng vẻ không vui, không nói gì.

“Em sao thế?” Sở Tiêu nhìn Trương Văn Văn hỏi.

“Tiêu Tiêu, cậu ta …” Trương Văn Văn chỉ Trần Ngư, rồi ngừng lại, kéo Sở Tiêu qua một bên, nhỏ giọng nói “Em không thích cậu ta chút nào, em không muốn chơi chung với cậu ta đâu.”

“Sao thế?” Sở Tiêu ngạc nhiên.

“Dù sao em không thích cậu ta chút nào.” Trương Văn Văn tức giận nói.

“Em đừng quên, hôm nay anh Trần Dương đặc biệt hẹn với Tần Dật và Thiệu Huy đến chính là muốn giới thiệu em gái anh ấy cho họ làm quen. Nếu em không đi cùng Trần Ngư thì sẽ không gặp được Thiệu Huy đâu.” Sở Tiêu nhắc nhở

“Thôi được rồi.” Trương Văn Văn do dự rồi miễn cưỡng gật đầu.

Sở Tiêu kéo tay Trương Văn Văn, đến bên Trần Ngư cười nói “Em gái Trần Ngư, chúng ta ra chuồng ngựa đi.”

Trần Ngư gật đầu, theo sau hai người ra khỏi phòng thay quần áo đến chuồng ngựa.

Trần Dương, Tần Dật và Thiệu Huy mỗi người đã sớm dắt một con ngựa đứng trên đồng cỏ nhìn ba người đi tới. Trần Dương nhìn em gái vẫy vẫy tay, nụ cười trên môi Tần Dật và Thiệu Huy đang nhìn Trần Ngư, thấy bên người cô có hai người khác thì lập tức cứng đờ.

“Sao Sở Tiêu và Trương Văn Văn cũng đến đây vậy?” Thiệu Huy không nhịn được hỏi.

“Cậu nói với bọn họ hả?” Tần Dật hỏi Thiệu Huy

“Sao có thể chứ?” Thiệu Huy sửng sốt một chút rồi như đoán được điều gì đó, mắng “Chắc là con nhóc Nhạc Nhạc chết tiệt rồi, trở về em sẽ trừng trị nó.”

Nhạc Nhạc là em gái Thiệu Huy, bình thường có quan hệ rất tốt với Trương Văn Văn.

Trương Văn Văn nhìn thấy Thiệu Huy thì kích động chạy đến kêu “Thiệu Huy, anh cũng đến cưỡi ngựa hả, thật khéo ha.”

Sở Tiêu thì thận trọng hơn một chút, cô nhìn Tần Dật cười dịu dàng “Tần Dật, không ngờ lại gặp anh ở đây.”

Mặt Thiệu Huy vô cùng không kiên nhẫn, còn Tần Dật chỉ qua loa gật đầu xem như đáp lại.

Lúc này chỉ có Trần Dương đi đến bên em gái “Chút nữa anh dẫn em chọn một con hiền lành một chút rồi nhờ huấn luyện viên cùng cưỡi với em đi chơi nha.”

“không cần đâu anh, em biết cưỡi ngựa.” Trần Ngư cười lắc đầu.

“Em biết cưỡi hả?” Lần này đến lượt Trần Dương kinh ngạc.

Thế là khi Trần Ngư vô cùng tự nhiên lấy một con ngựa chạy quanh sân mười vòng, Trần Dương khôngthể không thừa nhận, em gái nhà mình chẳng những biết cưỡi ngựa mà kỹ thuật còn vô cùng giỏi.

“Wow …” Đợi Trần Ngư cưỡi ngựa quay về một lần nữa, Thiệu Huy nhịn không được khen “Tư thế thậtoách, Tây Thi, em học cưỡi ngựa từ bao giờ thế?”

“Lúc em mười tuổi.” Trần Ngư trả lời.

“Ai dạy cho em?” Trần Dương cũng tò mò hỏi.

“không ai dạy em cả.” Trần Ngư trả lời “Ở gần thôn em ở có một bầy ngựa hoang nhỏ, lúc đó em làm bạn với một chú ngựa trong đàn, thỉnh thoảng nó chở em đi chơi rồi từ từ em học được.”

“Quá đỉnh!” Thiệu Huy không nhịn được bật ngón cái khen ngợi, Tần Dật ở bên cũng có chút ngạc nhiên.

“Vênh váo cái gì chứ!” Trương Văn Văn thấy Thiệu Huy khen người khác, đứng bên nhỏ giọng phàn nàn với Sở Tiêu “Ở quê thì toàn là dê bò lợn ngựa chứ đâu, có gì mà kể chứ? Sợ người khác không biết cậu ta lớn lên ở đâu à.”

Sở Tiêu kéo áo Trương Văn Văn ra hiệu cho cô ta nhỏ giọng một chút.

Cho đến khi rời khỏi trang trại ngựa, Thiệu Huy đều nói chuyện cùng Trần Ngư, điều này làm Trương Văn Văn nhẫn nhịn đầy một bụng tức giận. không phải là cô ta cảm thấy Thiệu Huy sẽ thích Trần Ngư, dù sao trong mắt cô ta, Trần Ngư xấu như vậy thì Thiệu Huy làm sao có thể thích cô. Chỉ đơn giản là không thích người trong lòng thân thiết với một cô gái khác mà thôi.

“Trần Ngư.” Mọi người đứng chờ người lái xe lại, Trương Văn Văn bỗng lên tiếng hỏi “Nghe nói người ông nhận nuôi cậu là một ông lão thần côn hả?”

* Thần côn là từ mang nghĩa xấu, châm biếm,chỉ những người giả mình có phép thuật, có quyền năng, hoặc cả khả năng siêu phàm nào đó để lừa bịp nhằm trục lợi từ người khác, hay gọi là thầy đồng, bà đồng.

Trương Văn Văn vừa nói xong, những người còn lại đều nhíu mày, chỉ có Trần Ngư thản nhiên trả lời “Ông nội của tôi là thầy trừ ma.”

“Thầy trừ ma? Là người đi bắt ma sao? Vậy cậu cũng vậy hả?” Trương Văn Văn hỏi.

“Phải.” Trần Ngư chỉ về hướng bả vai của Trương Văn Văn, cười vô cùng dịu dàng “Nếu như cậu mời tôi, tôi có thể giúp cậu đuổi con ma đang ở trên vai cậu đi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Ngư: Muốn cãi nhau với tôi hả, tôi hù chết cậu, ha ha …
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: