Chương 6: Ăn trộm linh khí

Xe đã rời trang trại ngựa được mười phút mà Thiệu Huy vẫn còn ngồi phía sau cười không ngừng, vừa cười vừa chỉ Trần Ngư nói “Tây Thi, anh không ngờ em là người xấu như vậy nha.”

Thiệu Huy chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt sợ hãi của Trương Văn Văn lúc nãy lại không nhịn được cười.

“Vì sao Trương Văn Văn nghe em nói vậy mà lại sợ hãi như thế.” Tần Dật lý trí hơn Thiệu Huy nhiều, anh cảm thấy giọng của Trần Ngư lúc nãy vô cùng chắc chắn, không giống như nói xạo.

“Còn vì cái gì nữa, chắc chắn là lá gan của Trương Văn Văn quá nhỏ.” Thiệu Huy nói “Chỉ tiếc là ban ngày, nếu vào buổi tối, đến anh cũng bị nổi da gà nè.”

Thiệu Huy bắt chước điệu bộ của Trần Ngư, lặp lại lời Trần Ngư đã nói với Trương Văn Văn “Có phải nửa tháng trước cậu từng đến gần hồ nước không, ở đó có một bé trai khoảng bảy tám tuổi chết đuối, nó gọi cậu là chị gái, chị ơi, chị cứu em với … hiện giờ nó đang bám vào vai cậu kìa.”

“Cậu câm miệng.” Tần Dật đánh cái chát vào ngón tay đang chỉ ra của Thiệu Huy.

“Có phải cậu cũng thấy sởn gai ốc không?” Thiệu Huy hỏi “Có phải cậu cảm thấy khi mình chỉ vào người sẽ thực sự cảm thấy có vật gì đó bám lên người không?”

Tần Dật nhếch môi không nói gì nhưng sắc mặt không mấy dễ chịu.

Trần Ngư ở một bên nhìn rất vui vẻ.

So với bầu không khí vui vẻ ở phía sau, tâm tình của Trần Dương ngột ngạt hơn nhiều. Bởi vì anh nhận ra rằng, thái độ của Trương Văn Văn đối với Thi Thi ngày hôm nay chính là thái độ của đại đa số những người trong tầng lớp của họ đối với Thi Thi. Chỉ là những người đó sẽ không thể hiện thái độ rõ ràng như Trương Văn Văn mà thôi, nhưng trong lòng bọn họ chắc chắn không xem trọng Thi Thi.

Dù cho cô là em gái ruột của anh, con gái của thị trưởng thành phố nhưng mà cô đã bị lừa bán từ nhỏ. Mười lăm năm trôi qua có thể không ảnh hưởng đến trưởng thành của một người nhưng trong mắt những người đó, đây là một vết nhơ của Thi Thi. Chỉ cần Trần Dương nghĩ đến việc có người ở nơi anhkhông nhìn thấy, lén lút bàn tán hoặc là xem thường em gái anh, anh liền cảm thấy nóng giận.

“Tây Thi, anh có chuyện muốn hỏi em. Em có thể không cần trả lời nhưng em đừng giận anh nha, tại anh tò mò quá mà.” Thiệu Huy mở to đôi mắt mèo đầy hiếu kì nhìn thẳng vào Trần Ngư.

“anh hỏi đi.” Trần Ngư buồn cười nhìn anh.

“Ông của em thực sự là thầy trừ ma hả?”

“Thiệu Huy!” Lời Thiệu Huy vừa dứt, Tần Dật không nhịn được quát lớn.

“Tớ rất tò mò mà.” Thiệu Huy có chút tủi thân.

Trần Dương nhìn vào kính chiếu hậu ngó em gái, anh không quát Thiệu Huy cũng không nói lời ngăn cản. Bởi anh biết Thiệu Huy không có ác ý và anh cũng thấy tò mò thái độ của em gái đối với chuyện này.

“Đúng vậy ạ, ông của em là thầy trừ ma.” Trần Ngư thản nhiên gật đầu.

“trên thế giới này có ma thật sao?” Thiệu Huy nhỏ giọng hỏi.

“Tin thì có, không tin thì không có.” Trần Ngư trả lời.

Thực ra trên đời nay, phần lớn người ta không nhìn thấy ma, chỉ khi nào bị ma quấn lên người mới có thể cảm nhận được hồn ma tồn tại. Nhưng những người bị hồn ma quấn lên đều là những người có oán thù, có oán thù tự nhiên trong lòng sẽ có ma. Cho nên câu nói ‘tin thì có không tin thì không có’, đứng ở một góc độ nào đó xem xét thì hoàn toàn đúng.

Thiệu Huy nghe xong, liền tự động quyết định trên đời này không thể có ma, anh tiếp tục tò mò hỏi “anh cũng đã gặp qua thầy bói, khi coi bói cho người ta luôn luôn nói mấy câu tốt đẹp vớ vẩn, người nào cũng giống người nào để cho người ta nửa tin nửa ngờ. Ông của em là thầy trừ ma, có phải cũng có một đống lời giải thích giống như những lời em nói với Trương Văn Văn lúc nãy?”

“Lúc nãy em nói thật đó, em nhìn thấy trên vai Trương Văn Văn có một đứa bé khoảng bảy tám tuổi, người ướt sũng như từ dưới nước mới lên, nó bám chặt lấy vai của Trương Văn Văn, giống như vậy nè …” Trần Ngư nói rồi đưa tay về phía Thiệu Huy muốn bám vào bả vai anh.

“A …” Thiệu Huy bị hù hít một hơi thật sâu, vừa trốn tránh vừa hét “không muốn nói thì thôi, đừng có dọa anh.”

“Đáng đời.” Tần Dật cười trên nỗi đau của người khác, ném ra hai chữ.

“Hi hi …” Trần Ngư che miệng cười trộm, không tiếp tục dọa Thiệu Huy nữa.

Trần Dương nhìn phản ứng của em gái, chân mày đang nhíu chặt cũng giãn ra. không có tức giận xấu hổ đến mức không muốn nói chuyện, cũng không thẹn quá hóa giận, Thi Thi đối với tuổi thơ của mình thản nhiên ung dung, không kiêu ngạo, không tự ti.

Xe quay trở lại khu tập thể bộ đội, ba người hẹn ngày khai giảng đại học Đế Đô sẽ gặp lại, sau đó Thiệu Huy, Tần Dật lái xe về.

Về đến nhà, ăn cơm tối với ba mẹ rồi Trần Ngư lấy lý do đi chơi mệt nên đi nghỉ sớm. Thế là trong phòng khách chỉ còn lại ba mẹ Trần và Trần Dương.

“Hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy con?” Mặc dù lúc ăn tối, Thi Thi vẫn luôn nói rằng đi chơi rất vui vẻ nhưng vẻ mặt Trần Dương luôn nghiêm lại, thị trưởng Trần biết là còn chuyện gì khác nữa đã xảy ra.

Trần Dương cũng không giấu giếm, kể chuyện của Trương Văn Văn ra.

Thị trưởng Trần nghe xong, lông mày nhíu chặt, mẹ Trần thì vô cùng tức giận “Nhà họ Trương dạy con gái kiểu gì vậy, thật quá quắt. Để mai mẹ nói chuyện với Trương phu nhân mới được.”

“Bà nói chuyện với một mình nhà họ Trương nhưng bà nói được hết với những nhà ở Đế Đô này không?” Thị trưởng Trần không đồng ý nói.

“Vậy ông bảo phải làm sao bây giờ?” Mẹ Trần tức giận “Tôi vất vả bao nhiêu mới tìm được con gái về lại dễ dàng để người ta khi dễ như vậy sao? Lúc đó con đang ở đâu mà trơ mắt nhìn em gái con bị người ta bắt nạt như vậy?”

“…” Trần Dương vô cùng oan ức nhìn mẹ mình “Thi Thi rất lợi hại đó mẹ, đâu cần con nói giúp đâu.”

Tiếp đó, Trần Dương lại kể chuyện Trần Ngư hù dọa Trương Văn Văn cùng cuộc nói chuyện trên xe với Thiệu Huy cho ba mẹ Trần nghe.

“Con cảm thấy em gái không bởi vì chuyện sống ở quê mà tự ti, em ấy rất thích thôn Đại Mộc cũng rất tôn kính ông Ngô.” Ông Ngô chính là người đã nuôi dưỡng Trần Ngư “Có lẽ những năm đó, em ấy sống vui vẻ hơn là chúng ta nghĩ.”

“Con nói không sai.” Thị trưởng Trần đồng ý “Vả lại, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà Thi Thi có thể tự mình thi đậu đại học Đế Đô, mà điểm còn cao như vậy nữa. Bà ra ngoài hỏi đi, mấy đứa nhỏ nhà người quen chúng ta có đứa nào thi đạt điểm cao như vậy không? Những đứa xem thường Thi Thi của chúng ta, chúng ta không cần để ý, sau này không gặp mặt nữa là được.”

“Vậy là xong thôi sao?” Mẹ Trần vẫn còn tức giận.

“Trần Dương đã nói rồi đó thôi, con gái cũng đâu chịu thiệt, với lại …” Thị trưởng Trần nhìn con trai “Nếu em gái con chịu ấm ức con sẽ mặc kệ hay sao?”

“Tất nhiên là không rồi ạ.” Trần Dương lập tức đảm bảo.

Mẹ Trần nghe xong, tâm trạng mới khá hơn một chút, nhưng trong lòng vẫn ghi nhà họ Trương vào sổ thù vặt. Lần sau mà Trương phu nhân đến làm quen nịnh nọt, bà nhất định là không thèm để ý.

Mà bên này, sau khi lấy lý do lên lầu nghỉ ngơi nhưng thật ra là nhận được tin nhắn báo của ngân hàng về số dư tăng lên, Trần Ngư ngồi xếp bằng trên giường tám chuyện với ‘Mưa bay tháng ba’.

Tôi là tiểu hào: Tôi đã nhận được tiền.

Mưa bay tháng ba: Người anh em, anh đúng là cao nhân mà, con ma nữ đạo hạnh trăm năm đã bị anhđánh tan rồi à? Hôm nay người của tôi đến kiểm tra nói là một tí âm khí cũng không có, sạch sẽ như chưa từng có hồn ma ở đó.

Tôi là tiểu hào: Tôi không đánh tan, tôi mở cửa âm tiễn nó xuống âm phủ rồi.

Mưa bay tháng ba: Móa, kích động.JIP, kích động. JIP

Tôi là tiểu hào: …

Mưa bay tháng ba: anh có thể mở cửa âm luôn sao

Mưa bay tháng ba: Người anh em, cao nhân, cao nhân mà! anh mới là ‘tiểu hào’, vậy ‘đại hào’ thì làm sao.

Trần Ngư nhìn câu này mới nhớ đến cô chưa đổi tên cho tài khoản QQ này, vậy là mở trang thông tin cá nhân sửa lại tên.

Tôi muốn xây đường: Tôi không phải là tiểu hào.

Mưa bay tháng ba: …

Mưa bay tháng ba: Người anh em, gu thưởng thức của anh thật đặc biệt.

Tôi muốn xây đường: Tôi đã nhận tiền, không có gì thì tôi out đây.

Mưa bay tháng ba: Khoan, khoan đã …

Mưa bay tháng ba: Người anh em, anh thêm bạn với tôi đi, sau này có việc tôi nhờ anh giúp đỡ được không?

Trần Ngư liếc nhìn điện thoại vừa mới nhận tin nhắn tài khoản cộng thêm năm mươi vạn, nhíu mày trả lời.

Tôi muốn xây đường: Còn phải xem anh trả tôi nhiêu tiền đã.

Mưa bay tháng ba: Người anh em, anh yên tâm. một trăm vạn lần này là không tính giá mở cửa âm. Nếu lần sau có việc cần tìm anh mở cửa âm, giá tiền chắc chắn sẽ cao hơn.

Cao hơn một trăm vạn??? Trần Ngư phấn khích ngồi thẳng người.

Tôi muốn xây đường: Vậy sau này có việc anh cứ tìm tôi, nếu có thời gian tôi sẽ nhận.

Mưa bay tháng ba: Vậy chúng ta thêm bạn trước?

Trần Ngư chấp nhận lời mời kết bạn của ‘Mưa bay tháng ba’, logout, rồi ôm điện thoại di động lăn qua lăn lại “Nhiều tiền quá, nhiều tiền quá, ha ha ha …”

Trần Ngư lăn một lúc rồi đứng lên, lấy thẻ ngân hàng trong túi ra để trước mắt, vô cùng hùng hồn nói“Ông lão, ông yên tâm, đường ở thôn Đại Mộc con bao hết, sau này tấm thẻ này chính là quỹ riêng để xây đường cho thôn Đại Mộc.”

“Nhưng mà …” Trần Ngư tự hỏi “Xây một con đường hết bao nhiêu tiền trời.”

Trần Ngư cầm điện thoại lướt net tìm kiếm nhưng không tìm được cái gì, nghĩ nghĩ rồi quyết định sau này có cơ hội thì sẽ hỏi ba nhà mình, dù gì ông ấy cũng là thị trưởng, việc xây đường này chắc chắn ông nắm rõ.

Vù vù

Bỗng nhiên, túi vải trên đầu giường rung rung, Trần Ngư định thần, thò tay lấy chiếc la bàn từ bên trong ra.

“Mày thật là yếu quá đi.” Trần Ngư xem xét một lúc thì thấy linh khí bên trong la bàn còn rất ít, tập tức oán giận “Dùng mày mở cửa âm có một lần mà mày đã mất linh khí rồi? Lúc trước không phải là ông lão đã dùng mày rất nhiều lần rồi hay sao?”

Vù vù

La bàn rung rung hai lần, kim la bàn nhanh như chớp chỉ về hướng bắc.

“Mày lại nghĩ đến chuyện đó à?” Trần Ngư nhìn phương hướng la bàn chỉ biết là nó muốn làm gì, quả quyết từ chối “không được, chỗ đó không thể đi, mày không thể từ từ hấp thụ kinh khí trong không khí hay sao?”

Vù vù, vù vù

La bàn rung càng mãnh liệt.

“Tao biết, tao biết, nhưng mà tao cũng không có cách nào nha.”

Thực ra Trần Ngư cũng rất rầu rĩ, thực lực của cô bây giờ muốn mở cửa âm thì phải nhờ sự hỗ trợ của la bàn, mà la bàn vì giúp cô mở cửa âm mà hao phí một lượng linh khí rất lớn. Bản lĩnh của ông Ngô rất cao thâm, dùng la bàn mở cửa âm là chỉ để tính toán phương hướng và vị trí mà thôi sẽ không tiêu hao quá nhiều linh khí của la bàn. Đây cũng chính là lý do ông Ngô có thể nhiều lần sử dụng la bàn để mở cửa âm mà linh khí của la bàn vẫn tràn đầy, mà Trần Ngư chỉ dùng la bàn mở cửa âm một lần, linh khí đã giảm hơn một nửa.

Nhưng mà nếu không có sự trợ giúp của la bàn, Trần Ngư cũng không chắc chỉ dựa vào thực lực của côcó thể mở ra được cửa âm hay không, mà coi như không mở cửa âm thì bản thân la bàn cũng có chức năng bảo vệ. Nếu vô tình gặp phải ác ma lợi hại, thực lực của cô có hạn mà la bàn lại mất linh khí thì côsẽ gặp nguy hiểm.

Trần Ngư nhìn về hướng bắc, trong lòng rất muốn đến ngôi biệt thự tràn đầy linh khí đó. Lần này trừ ma, cô đã tiêu mất sáu lá bùa trừ ma sơ cấp, tiêu mất linh khí trong la bàn mà linh khí của bản thân côcũng tiêu hao mất một nửa.

Linh khí của cô tiêu hao thì không có gì, chỉ cần cô chăm chỉ tu luyện thì một tuần sau sẽ khôi phục như cũ. Nhưng còn la bàn, chờ nó hấp thụ linh khí tự nhiên trong không khí thì chắc phải đến hai ba tháng mới xong. Hai ba tháng mới kiếm được một trăm vạn, nếu tính như thế thì tốc độ kiếm tiền sẽ giảm đinhiều.

Trần Ngư cắn ngón tay, ánh mắt dao động giữa la bàn và thẻ ngân hàng, cuối cùng tiền tài, không, nóichính xác là khát vọng xây đường cho thôn Đại Mộc đã chiến thắng. Nó thúc đẩy cô một lần nữa từ cửa sổ lầu hai nhảy xuống, theo bóng đêm, quen đường quen nẻo mò đến biệt thự nhỏ của nhà họ Lâu.

Trần Ngư cảm nhận linh khí bốn phía của khu nhà, chọn một vị trí và mật độ linh khí dày đặc hơn những chỗ khác, đào một cái hố, đem la bàn bỏ vào.

Vù vù …

Dường như la bàn đối với vị trí hiện giờ của mình cực kỳ bất mãn, rõ ràng bên trong tường linh khí còn đậm đặc hơn, vì sao lại đặt nó ở đây.

“Mày ngoan ngoãn một chút cho tao.” Trần Ngư gõ gõ la bàn, nhỏ giọng trách mắng “Tao nói cho mày biết, nhà này là nhà người ta, chúng ta không thể đi vào, có biết không? Đào trộm chân tường nhà người ta cho mày ăn trộm linh khí đã không đúng rồi, mày vừa vừa phải phải thôi chứ. Tao cứ chôn mày chỗ này trước đã, khoảng ba ngày là mày hấp thu xong linh khí, lúc đó tao đến đào mày lên.”

Vù vù

La bàn vẫn chưa hài lòng lắm.

“Mày đừng có được đằng chân lân đằng đầu, còn lèo nhèo là đến chân tường tao cũng không cho mày ở nữa giờ." Trần Ngư thấy cuối cùng la bàn đã chịu im, đặt nó xuống, lấp đất lên, sau đó còn dùng chân dậm dậm cho chắc, rồi lấy một hòn đá bên cạnh chặn lên rồi mới len lén chạy về nhà.

Trần Ngư vừa đi khỏi chưa được hai phút, cửa nhà họ Lâu vẫn đóng chặt bỗng dưng mở ra, một người đàn ông mặc đồ rằn ri đi ra, đến chỗ Trần Ngư vừa chôn la bàn, đào lên, mang nó vào trong nhà.

Tác giả có lời muốn nói:

Lâu Minh: cô nhóc này, sao lại nhiều chuyện như vậy chứ!
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: