Chương 8: Khai giảng rồi

Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày khai giảng của trường đại học Đế Đô, nếu như theo kế hoạch trước đó của Trần Ngư thì lúc này cô đã sớm có mặt tại trường đại học. Nhưng bây giờ cô đã trở về nhà họ Trần, thì việc này cũng chẳng phải chuyện gấp gáp gì.

“Thi Thi à, con định ở kí túc xá hay về nhà ở?” Khi ăn sáng, mẹ Trần hỏi.

Trần Ngư đương nhiên muốn ở lại kí túc xá, nhưng khi quay đầu đối diện với ánh mắt thiết tha của mẹ Trần, cô lại không nói nên lời.

“Tất nhiên là ở kí túc xá rồi.” Thị trưởng Trần thấy con gái khó xử, nói đỡ “Vào đại học chính là cơ hội để kết bạn, nếu ở nhà thì sẽ không gặp gỡ bạn bè nhiều được.”

“Cũng đúng ha.” Mặc dù mẹ Trần hiểu điều này nhưng nghĩ đến việc con gái chỉ mới ở nhà được có mấy ngày lại phải xa nhà, trong lòng có chút không nỡ.

“Mẹ.” Trần Ngư an ủi “Trường học của con cách đây không xa, sau này cuối tuần nào con cũng sẽ về nhà mà. Nếu mẹ nhớ con thì đến trường thăm con.”

“Tốt, vậy tuần nào con cũng phải về nhà nha.”

“Vâng.” Trần Ngư nhìn mẹ Trần gật đầu thật mạnh làm mẹ Trần vui trở lại ngay.

Quả nhiên con gái mới là áo bông nhỏ tri kỉ, thị trưởng Trần thong thả ăn một cái bánh bao, quay đầu nhìn con trai “Còn con sau này cũng nhớ cuối tuần về nhà đi.”

“Nếu không bận điều tra án, con sẽ về.” Trần Dương là cảnh sát, sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát thìcông tác tại đội hình sự thành phố, vì tính chất công việc nên thường xuyên phải ở lại khu tập thể công vụ, rất ít khi về nhà. Lần này vì chuyện đón Trần Ngư, khó khăn lắm anh mới xin được nghỉ phép, nhưng cũng sắp hết hạn phép phải đi làm.

“Ừ, được rồi.” Thị trưởng Trần cũng biết công việc của con trai, không bắt buộc.

Trần Ngư đợi ba ăn sáng gần xong mới do dự hỏi vấn đề cô suy nghĩ suốt đêm qua “Ba, con hỏi ba chuyện này nha?”

Thị trưởng Trần kinh ngạc nhìn Trần Ngư, đây là lần đầu tiên sau khi cô về nhà chủ động có điều muốn hỏi, lập tức hứng thú, đặt đũa xuống, ôn hòa nói với con gái “Con hỏi đi.”

“Là thế này … Ba có biết xây một con đường thì hết bao nhiêu tiền không?” Trần Ngư chớp chớp đôi mắt to, mong đợi nhìn thị trưởng Trần.

“Xây đường?” Mẹ Trần không hiểu nhìn con gái, Trần Dương cũng có chút tò mò.

“Con vì thôn Đại Mộc?” Mặc dù thị trưởng Trần không đi đón con gái nhưng hoàn cảnh lớn lên của con gái ông vô cùng hiểu rõ. Vì thế khi Trần Ngư hỏi ông chuyện xây đường hết bao nhiêu tiền, thị trưởng Trần lập tức liên tưởng đến thôn Đại Mộc.

Lúc này Trần Dương cũng đoán được, lúc lên núi tìm Trần Ngư, anh phải lái xe máy hơn mười tiếng đồng hồ mới đến được thôn Đại Mộc, đường xá ở đó như thế nào anh cũng biết rất rõ.

“Vâng.” Trần Ngư giải thích “Từ thôn Đại Mộc ra thành phố rất khó khăn, khi còn bé con phải đến thị trấn bên cạnh học, sáng sớm năm giờ phải dậy rồi, đi hơn hai giờ đường núi mới có thể đến nơi. Sau này học phổ thông sơ sở và phổ thông trung học, con phải ở kí túc xá của trường, một tháng mới về thôn một lần.”

“Thực ra thì thôn Đại Mộc cách thành phố cũng rất gần nhưng do bị mấy ngọn núi chắn ngang, thôn trưởng nói chỉ cần xây một con đường vòng quanh núi, sau này ra vào thôn cũng thuận tiện hơn, cuộc sống của người dân trong thôn sẽ khá lên.” Nghĩ đến việc bây giờ mình có thể kiếm tiền, Trần Ngư kích động nói “Cho nên con muốn hỏi rõ một chút là cần khoảng bao nhiêu tiền, rồi con mới lập kế hoạch được.”

Trần Ngư vẫn kích động nói nên không phát hiện sắc mặt của ba người trên bàn ăn bỗng nhiên trở nên nặng nề. Chờ đến khi cô nói xong thì mẹ Trần đã bật khóc nức nở.

“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Trần Ngư giật cả mình.

“Lúc nhỏ con phải đi hơn hai tiếng mới đến được trường, đường núi có nguy hiểm không con? Có người lớn đi theo không?” Mẹ Trần càng nói càng đau lòng, dường như thấy được hình ảnh bé Trần Ngư lúc sáu bảy tuổi, một cô nhóc bé xíu mà phải thức dậy sớm trèo đèo lội suối đi học.

“Mẹ, mẹ, mẹ đừng khóc. Con bây giờ tốt lắm nè.” Trần Ngư hiểu rõ, đây chính là mẹ Trần đau lòng cho cô, liền vô cùng áy náy. Bản thân cô cũng không cảm thấy việc đi học lúc nhỏ của mình có nhiều gian khổ, nhưng thấy mẹ Trần đau lòng như vậy, cô cũng thấy khó chịu.

Trần Dương cầm hộp giấy ăn đưa đến, Trần Ngư rút hai tờ lau nước mắt cho mẹ Trần.

“Đúng rồi, không phải bây giờ con rất tốt hay sao? Bà đừng khóc nữa.” Trong lòng thị trưởng Trần cũng chua xót nhưng lý trí hơn mẹ Trần nhiều.

Thị trưởng Trần biết, khi Trần Ngư bị bọn buôn người đưa đến tỉnh Thanh Sơn, chưa tìm được người mua thì cô đã ngã bệnh. Bọn buôn người tìm một thầy thuốc ở thôn quê khám thì ông ta nói Trần Ngư không thể điều trị hết. Sau đó, bọn buôn người sợ gặp phiền phức nên ném Trần Ngư ở lại trên núi. Đúng lúc thì gặp ông Ngô ra ngoài làm phép cho người ta nên được ông nhặt về, đem về thôn Đại Mộc nuôi dưỡng.

Vì thế người ở thôn Đại Mộc có ân với Trần Ngư, bây giờ Trần Ngư vẫn nhớ đến thôn Đại Mộc để báo đáp, vì họ mà muốn xây đường, trong lòng thị trưởng Trần đối với con gái vừa tự hào vừa thấy hổ thẹn.

“Nếu chỉ xây đường trong thôn thì không tốn bao nhiêu tiền. Nhưng nếu con muốn xây một con đường vòng qua núi để đến thành phố thì một mình con không thể làm được.” Thị trưởng Trần nhìn con gái, kiên nhẫn giải thích.

Đối với việc này, Trần Ngư không hiểu rõ lắm “Nhưng mà trưởng thôn đã nói, mười năm trước đã chuẩn bị xây rồi nhưng vì không có đủ tài chính nên mới không xây đường được.”

“Có thể mười năm trước chính phủ đã có quy hoạch xây đường ở đó, sau này vì nguyên nhân nào đó mà gặp khó khăn.” Thị trưởng Trần suy đoán.

“Vậy con phải làm sao mới xây được đường?” Trần Ngư sốt ruột nói.

Mẹ Trần thấy con gái nôn nóng, nói giúp “Kiến Huân, ông có người quen ở tỉnh Thanh Sơn mà, ông hỏi giúp con một chút.”

Thị trưởng Trần nhìn con gái, hơi cau mày.

“Đâu phải muốn ông làm trái cái gì, hỏi một chút cũng không được sao?” Mẹ Trần nghĩ chuyện này cũng không phạm phải cái gì gọi là nguyên tắc, hỏi một chút mà thôi, chắc là không sao đâu.

Thị trưởng Trần nhìn ánh mắt mong đợi của con gái, nghĩ nghĩ rồi gật đầu “Để ba nhờ người hỏi thăm xem sao.”

“Con cám ơn ba!” Trần Ngư vô cùng vui vẻ.

Thị trưởng Trần đứng lên, xoa đầu con gái, ấm giọng nói “Ba đi làm đây.”

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt là đến ngày khai giảng, lúc đầu mẹ Trần muốn tự mình đưa con đến trường học, nhưng đột nhiên bà lại có việc bận phải đi mấy ngày cho nên đành phải chuẩn bị kĩ càng đồ dùng cho con gái trước. Đồng thời dặn dò kĩ lưỡng Trần Ngư khi học quân sự đầu khóa phải nhớ bôi kem chống nắng, không thể để càng ngày càng đen.

Thị trưởng Trần mỗi ngày đều bận trăm công ngàn việc nên tất nhiên là không có thời gian đưa con gáiđến trường. Cuối cùng nhiệm vụ đưa Trần Ngư đi rơi vào tay Trần Dương. Trần Dương xin nghỉ tranh thủ về đưa em gái đi, ai ngờ khi xe vửa đến cổng trường đại học Đế Đô thì anh nhận được điện thoại của đội trưởng, báo vụ án giết người trọng điểm đang điều tra có manh mối mới.

Trần Dương áy náy nhìn Trần Ngư “Xin lỗi em, anh không thể đưa em vào báo danh được, để anh gọi Thiệu Huy và Tần Dật đến đưa em đi.”

“không sao đâu anh, em lớn như vậy rồi, em tự đi cũng được.” Trần Ngư cười lắc đầu.

“Vậy anh đi trước nha.” Chuyện điều tra án khẩn cấp, Trần Dương không dám chần chừ, dặn dò thêm vài câu rồi lái xe rời đi.

Trần Ngư đợi xe đi xa mới kéo vali hành lý đi vào trường. Theo bảng chỉ dẫn, trên đường lại hỏi vài người, một mình Trần Ngư đã hoàn thành thủ tục đăng ký nhập học cũng tìm được kí túc xá cho nữ.

Lúc vào phòng kí túc xá, trong phòng đã có hai cô gái, một cô mặt tròn tròn đáng yêu gọi là Phương Phỉ Phỉ, một nữ sinh viên khác có dáng cao gầy là Trương Mộc Oản, hai người đều là người ở Đế Đô.

Ba người trao đổi tên tuổi, Phương Phỉ Phỉ vừa biết Trần Ngư cũng là người Đế Đô thì kinh ngạc “Trần Ngư, có phải nghỉ hè cậu đi biển không, phơi nắng đen thế này luôn á.”

“không, tớ nghỉ hè ở tỉnh Thanh Sơn.” Trần Ngư cũng không muốn nói rõ thân thế “phức tạp” của mình, thế là ‘tránh nặng tìm nhẹ’ nói.

“Tỉnh Thanh Sơn ở khu vực nhiệt đới, ở đó nắng mặt trời chiếu trong ngày rất dài, mọi người ở đó hầu như ai cũng đen.” Trương Mộc Oản trêu ghẹo “Cậu nói cậu là người ở tỉnh Thanh Sơn tớ cũng tin nữa là.”

“Cũng có thể nói như vậy, ông nội tớ ở đó, tớ thường xuyên đến đó thăm ông.” Trần Ngư nói.

“thì ra là thế.”

Ba người đang nói chuyện, lúc này vị sinh viên nội trú cuối cùng trong phòng cũng đã đến, đó là một côgái xinh xắn da trắng, mặc một cái váy hoa, mang theo hai vị nam sinh viên hỗ trợ xách vali.

“Em đến rồi, cám ơn các đàn anh.” Người đẹp cười cám ơn hai nam sinh viên.

“Đàn em Du Du, có việc gì thì tìm anh nha.” Hai nam sinh dưới nụ cười ngọt ngào của người đẹp thì lưu luyến không thôi rồi rời đi.

“Cuối cùng cũng đi.” Người đẹp thở một hơi thật dài, quay mặt lại đối diện với hai cặp mắt cười cười và một đôi mắt tò mò. Hàn Du nghĩ đây chắc là bạn cùng phòng với mình đây, thế là nhoẻn miệng cười tự nhiên, sảng khoái giới thiệu “Mình tên là Hàn Du, các cậu có thể gọi mình là Du Du, các cậu là bạn cùng phòng với mình hả, rất vui được làm quen với các bạn.”

Bốn người lại một lần nữa giới thiệu lẫn nhau, Phương Phỉ Phỉ là người hoạt bát, nắm tay Hàn Du hỏi “Du Du, có phải hai vị đàn anh lúc nãy có ý gì với cậu phải không?”

“Có ý gì đâu, vì tớ có một mình xách vali nên các anh ấy mới đến giúp thôi. Chẳng lẽ các cậu không có đàn anh xách giúp vali sao?” Hàn Du hỏi.

Trương Mộc Oản và Phương Phỉ Phỉ cười không nói gì, khi trường khai giảng, số sinh viên lợi dụng cơ hội lấy lòng xách giúp vali cho đàn em không phải là hiếm thấy.

“không có.” Chỉ có Trần Ngư vô cùng thành thật lắc đầu.

Ba người quay đầu nhìn Trần Ngư, đối mặt với Trần Ngư đen nhẻm, vô cùng yên lặng để lộ ánh mắt thông cảm.

“Có thể là hành lí của tớ tương đối ít ha.” Trần Ngư đương nhiên nói.

“Chắc như bắp luôn!” Đối với bạn mới, ba người vô cùng ăn ý không chọc thủng chân tướng.

Bốn cô nương lại nói chuyện một lúc, thấy thời gian đã trễ, quyết định cùng nhau ra ngoài ăn trưa, sau đó thuận tiện dạo quanh sân trường. Bốn người vừa ra khỏi cửa kí túc xá, Trần Ngư nghe thấy có người gọi tên mình.

“Tây Thi.”

“Thiệu Huy, Tần Dật.” Trần Ngư quay đầu gặp hai vị soái ca ở cửa kí túc xá, ngạc nhiên hỏi “Sao các anh đến đây?”

“không phải là anh Trần Dương nói em đứng ở ngoài chờ tụi anh đến sao? Sao em không đợi, gọi điện cũng không bắt máy?” Thiệu Huy cắn răng nghiến lợi nói.

“A??” Trần Ngư lấy điện thoại từ trong túi ra, quả nhiên thấy mấy cuộc gọi nhỡ thì áy náy “Em để điện thoại ở chế độ im lặng nên không nghe thấy.”

“Được rồi, em không sao thì tốt rồi.” Thiệu Huy nhìn phía sau Trần Ngư có ba nữ sinh không ngừng liếc trộm Tần Dật, cười vẫy vẫy tay “Chào các em, các em là bạn cùng phòng với Tây Thi phải không, có muốn đi ăn trưa với tụi anh không?”

Trần Ngư quay đầu, gặp được ba cô nương đang gật đầu không chút rụt rè.

==

Trong biệt thự nhỏ nhà họ Lâu, Lâu Minh đang cùng Mao đại sư nói chuyện qua video.

“Ngày mai là ngày khai giảng trường đại học Đế Đô phải không?” Mao đại sư hỏi.

“Vâng.” Lâu Minh gật đầu.

“Lần này tôi không thể đến, nhưng những thứ cần thiết tôi đã cho người chuẩn bị đầy đủ, đến lúc đó cậu cứ đến ngồi trên khán đài là được.”

Lâu Minh nhíu mày, nhìn cái nút ngọc xuyên qua một sợi dây đỏ trên tay mình, lo lắng nói “Nếu khôngtôi không đi nữa, ông không ở đây, nếu như xảy ra chuyện thì không ai có thể khống chế được.”

“Lâu Minh, lễ khai giảng đại học Đế Đô là dịp sao Văn Khúc ra đời, khí lành (tường thụy chi khí) bao phủ toàn bộ sân trường, là cơ hội duy nhất để cậu có thể hoàn toàn giải phóng sát khí trong người, khôngthể bỏ qua.” Mao đại sư nghiêm mặt nói

Lâu Minh im lặng không nói, đương nhiên anh biết đây là cơ hội duy nhất trong năm của mình. Nhưng năm nay, Mao đại sư không thể đi cùng anh đến đại học Đế Đô, xếu xảy ra tình huống đột xuất nào đó, không có người xử lý thì hậu quả không thể lường hết được.

“Lâu Minh, tôi sẽ cho học trò (đệ tử) của tôi đi cùng cậu, chỉ cần khi cậu ở trong vùng khí lành thì tháo nút ngọc xuống, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Mao đại sư trấn an.

“Vâng.” Cuối cùng Lâu Minh gật đầu.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: