Chương 2

- Rồi rồi! A Luân ngoan ngoan! Ra cho ta thay y phục nào!

- Thực sự phải đi ra sao?

- Thực sự phải đi a!

- Được rồi... Ra thì ra.. nhưng Lam Nhi nhanh lên nhé!

Hắn ta lểu thểu bước ra ngoài.

- Haizz... Tên nam nhân này, thật tình...

Tôi vừa nói vừa lục đục dậy cởi bỏ bộ đồ lùng thùng trên người, cho đến khi chỉ còn một lớp trong cùng, tôi nhận ra....Tôi KHÔNG BIẾT MẶC HÁN PHỤC!?! Lằng nhằng gì thế này??

Tôi biết có ở trong này mò mãi cũng không xong việc, đành gọi vọng ra.

- A Luân! Ngươi còn đó không?

- Còn aaa!! Lam Nhi xong rồi sao?

- À, ta.. ngươi có thể gọi vào cho ta một nha đầu hay một lão bà được không..? Miễn là nữ nhân...

Ngẫm, trong nhà tên này cũng không phải thiếu vài nha đầu. Tôi nhớ là gia tài mà cha tên này để lại cũng kha khá, một phủ nhỏ với vài miếng ruộng vườn đất đai, hắn lại còn có một người ca lớn hơn vài tuổi đang làm quan, sống xa, lâu lâu lại gửi ngân lượng về nhà, cộng lại, cũng đủ hai mẹ con hắn cùng nhau cả đời dư dả rồi.

- Oa! Lam Nhi cần người là để làm gì vậy? Nàng không mặc được y phục sao? Ta có thể vào giú...

- Không!! Không!!!! A Luân!! Ngươi ngàn vạn lần đừng có vào!! Cứ làm theo lời ta đi!!!

- Hử...Tại sao chứ...

....

Wao! Chính là rất thần kỳ a!! Tôi chịn là đã bao năm đọc truyện muốn một lần khoác lên thứ y phục lộng lẫy như thế này. Vải lụa sặc sỡ lớp mỏng lớp dày mềm mịn, nhẹ nhàng, nhưng cảm giác hơi gò bó, nhất là cái chỗ.. "quấn ngực" ấy, chật chội nóng nực quá, nên tôi chính là gỡ mất phần đa lớp rồi, chỉ còn hai lớp mỏng thôi, dù nha đầu đã kêu không nên a.

Mà...có vẻ người nương của tên Mã Luân này có vẻ rất thương tình tôi. Đem về săn sóc liền đưa đi may mấy bộ đồ thật đẹp, lại còn sai gia nô dọn dẹp một phòng khách, trang hoàng thật dễ thương cho tôi ở. Chính là rất thương yêu, à, đúng hơn bây giờ là bao nuôi con dâu tương lai rồi ahaha....

Đang bận ngắm nhan sắc "mình" trong gương, tôi trầm ngâm. Sóng mũi cao, môi trái tim hồng hào, cặp mắt to tròn long lanh trên nền da trắng ngần, thật đẹp aa~ Dù nhan sắc cũng không phải là nổi bật lắm nhưng vẫn là rất xinh xắn. Chỉ là trước giờ ở gia đình kia, không được ăn vận, trang điểm lộng lẫy, luôn phải mặc lại những bộ y phục cũ kỹ đơn giản, lại không có nhiều trang sức son phấn, những món này cũng là nương để lại cho, không nỡ dùng tới, làm không ai thấy được nhan sắc này chính là trong các tỷ muội đó ai cũng không sánh bằng nàng. Ngày xưa cha nàng cũng là bị nhan sắc của nương làm cho mê hoặc mà nạp làm thiếp, dẫn đến kết cục thê thảm.

- Lam Nhi!!! Lam Nhi!! Nàng xong chưa aaaa!!! Ta muốn ngắm hoa ngắm hoa!!! *BỘP BỘP BỘP*

Trắc Mã Luân vừa nói vừa dùng sức đập liên tục vào cửa gỗ mỏng manh. Không ngừng hối thúc những con người trong phòng.

- A Luân! Chàng còn đập nữa, cửa này không chừng sẽ gãy đó! Nương chàng sẽ nổi giận cho xem!

- A..ta..ta không đập nữa!! Đừng mách với nương!! Đừng mách với nương!!

....

- Tiểu Lam nàng mau nhìn kìa!! Hoa thật đẹp thật thơm aaa!!!

- Đúng vậy, hoa rất đẹp,... Ồ? Hoa anh đào này, ta là trước đây chưa từng được thấy...

Trong khuôn viên Mã phủ quả thật có rất nhiều cây hoa a. Các giống loài màu sắc đều đủ cả, cành lá lại còn được cắt tỉa gọn gàng khuôn chỉnh, các thứ ong bướm mê mật ngọt cũng không cưỡng được mà tìm đến chao lượn khắp nơi, khiến người nhìn vào chính là rất vừa mắt, không thể coi ngơ. Trong đó tôi để ý nhất là hai cây anh đào cao mướt rực rỡ trong các bụi hoa dưới chân. Hoa anh đào nhiều cánh, ngọn lá cũng như cánh hoa màu sắc hồng hào yếu ớt bay nhẹ trong thu phong. Tâm trạng xao xuyến có chút hiếu kỳ : "Đào này, lại nở vào thu sao..?" Tuy chỉ là ý nghĩ thoáng qua, khiến tôi không khỏi thấy lạ lùng. Mặc dù chưa nhìn thấy bao giờ, nhưng tôi cũng nghe nói, thời khắc để ngắm anh đào nở, rộ, chỉ có thể là mùa xuân.

- Ô! Lam Lam thích sao? Đẹp không? Chính là ta cùng ca và nương trồng hai cây đào này đấy! Ta liền hái một cành cho nàng!

Dứt lời, hắn ta ba chân bốn cẳng xắn ống tay một khắc bay lên cành anh đào gỗ mỏng. Tôi chính là tận mắt nhìn thấy, nếu không, cũng không tin trên đời lại thật sự có loại khinh công võ khí này. Đạp không khí, một tích tắc không ngần ngại mà nâng mình lên tận trên cao rồi, tôi có nằm mơ cũng muốn được "bay" như thế này một lần. Mải ngắm nhìn, tôi nhận ra cành đào rất yếu, rất mỏng manh, cậu ta thân thể lại không phải đứa trẻ con 5 tuổi, có thể giữ được sao?

- A Luân!!! Xuống mau!!! Chàng sẽ ngã đấyy!!

- Lam Nhi đừng lo!! Ta vẫn luôn làm thế này! Quen rồi! Ta sẽ không ngã đâu!!

A! Phải rồi nhỉ? Tên này dù gầy gò, trắng trẻo, dáng vẻ thư sinh nhưng vẫn là học võ từ bé mà, mấy việc này có gì là khó khăn. Nhưng thiết nghĩ, nếu ở đây chỉ cần dốc sức tập luyện, đều có thể bay nhảy như vậy sao? Thế, tôi chắc chắn không thể bỏ quaaaa!!!!

...

- Lam Nhi!! Hôm nay chúng ta sẽ đến cô nhi viện đó!! Ở đó có các tiểu bạn nhỏ rất vui!!

Được đấy! Xem truyện tranh đều thấy các nhân vật đều thu thập được hảo nô tài từ côi viện. Mình lại chưa có nha đầu thân cận, hôm nay cùng họ đi làm từ thiện, phải tìm một đứa nhóc ngoan hầu hạ mới được.

...

- Tát Liên thẩm...con có thể nhận một đứa bé ở côi viện về làm nha hoàn được không ạ...?

Trên đường, Mã Luân cứ nhốn nhốn nháo nháo làm tôi không mở được nửa lời, mãi đến khi hắn ta thiếp đi, mới có cơ hội nói với thẩm ấy. Thẩm tên Huấn Tát Liên, tuy năm nay đã 35 tuổi, nhưng dáng vẻ đoan trang, khuôn mặt trắng trẻo hồng hào, đến nếp nhăn cũng tìm không thấy. Kể cả có nói nàng ta là một thiếu nữ vừa tới hai lăm xuân đều rất có thể tin được.

- Tất nhiên là được, nhưng, trong phủ của chúng ta không phải có rất nhiều nha đầu sao? Con cứ tùy ý chọn một vài người, kể cả là nhiều hơn, ta đều có thể cho mà?

"Phủ của chúng ta", aiya, thẩm thẩm này chính là coi ta thành con dâu thật rồi sao? Lại còn có thể nói chuyện "đều có thể cho", ta biết nàng không có ý xấu, chỉ là nghĩ qua, con người ở thời đại này như nàng ta, thật lòng còn được mấy người..?

- Tát Liên thẩm, nha hoàn trong phủ người đều đã có thâm niên, con dám chắc bọn họ chỉ chuyên cần hầu hạ mọi người. Con vừa tới, lại là người lạ, họ đi theo con bằng mặt nhưng chưa chắc đã bằng lòng.

- Nhưng...ta lo con...

- Đối với một đứa trẻ mồ côi, được cưu mang, được yêu thương, chính là sẽ thấy rất cảm kích mà liền phục tùng con, thẩm xem con nói có đúng không?

Tôi lại quàng tay thẩm, rồi cười hì hì tinh nghịch. Chỉ là, đối với trước kia, đều không thể làm như vậy, nhưng nhan sắc tôi bây giờ có lẽ vừa động lòng người rồi?

- Con nói cũng phải...vậy, theo ý con đi.

- Đa ta ngườii!!!

....

- Đã tới Ngọc Nhi viện, mời phu nhân, thiếu gia, thiếu phu nhân xuống.

Thiếu phu nhân cái gì chứ?? Ta rõ ràng chưa có cử hành hôn lễ với hắn, cũng chưa đến tuổi thành thân. Như thế này ở thời đại của mình đã bị kết tội tảo hôn rồi đó aaa!

- Lam Nhi muội muội!! Vào đi vào đi!

Ngồi xe ngựa nửa canh giờ, xóc lên xóc xuống, bụng tôi vẫn cảm thấy không khoẻ lắm, Mã Luân đã chưa dứt câu lại cầm cổ tay tôi lôi xồng xộc vào trong. May mà tôi phản ứng kịp, chứ không bữa trưa hôm nay là cát thành đô rồi. Mà thứ đất cát này, không những con người mà cả ngựa, heo, bò, rồi chó, mèo gì đó cũng đều đã từng đạp qua rồi...

- Để ta nói muội nghe, đây là A Tước, 6 tuổi, đây là A Giang,........

....

"....không ngờ ở đây cả buổi trưa quan sát vẫn là không nhìn trúng tiểu tử nào.."

Tôi ngồi ngẩn ngơ cạnh cửa sổ ngắm đám trẻ chơi đùa, nghĩ ngợi.

- Lam Nhi!

- A? L...là thẩm sao...

- ...Hì, con nhìn có vẻ khá ngơ ngác đó, rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Có thể tâm sự cùng ta không?

Tát Liên nàng cười rồi ngồi xuống cạnh tôi. Ánh mắt nâu sẫm của nàng ấy tràn đầy trìu mến hướng về phía tôi. Cảm giác chính là áp

- A! Co...con không sao!!

- ....Không sao thì ổn rồi, vừa hay ta đang định sai nha hoàn đi mua đồ, con có muốn cùng nàng ta vào chợ xem thử không? Đây là hai lượng bạc, con thích gì đều có thể mua.

Trong này mình cũng không giúp được nhiều, thôi thì đành đi vậy, chí ít được thăm qua chợ ở thị trấn. Mà hai lượng bạc này, mình cũng không hiểu giá trị như thế nào, là nhiều hay ít, mua được những thứ gì.

...

- Thiếu phu nhân, người ở trà quán này chờ nô tỳ một chút, nô tỳ đi mua đồ sẽ quay lại ngay.

Nói rồi liền bỏ đi. Nàng ta có vẻ đã ngoài hai mươi. Nhưng nô gia trong phủ này, vẫn luôn trung thành lễ phép, không hề nghịch đạo như những phủ khác đã từng nghe qua.

- Hmm...

Trà ở đây không tệ, phong cảnh nhìn ra lại rất trùng trùng, trước mặt thấy non cao, đảo mắt lại nhìn thấy hà liên thủy tuyến trong vắt cực kỳ, chỉ cần là có mắt nhìn vật, ắt hẳn đều nhìn trúng nơi đây. E hèm!.. K..không phải tôi tự nói tôi có mắt nhìn đâu nha...

- Hửm?...

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: