Chương 2

Nhìn thấy Lăng Hạo, Hạ Huyên ngẩn người, đôi mắt như con nai con vừa ngơ ngác vừa sợ hãi.

Tư Duệ mỉm cười khóe miệng hơi nhếch lên mỉm cười. Gương mặt đó càng thêm xinh đẹp tươi tắn như hoa đào tháng ba sáng rực lóa mắt: “Tôi tự đi gặp bác gái.”

“Giang tiểu thư, cô đừng hiểu lầm.” Hạ Huyên vội vàng nói, sợ người ta hiểu lầm .

Bước chân của cô hơi ngưng lại khẽ nghiêng đầu hỏi trên môi là nụ cười tủm tỉm vô cùng dễ thương: “ Hạ tiểu thư, cô nghĩ tôi hiểu lầm gì à?”

“Tôi…” Hạ Huyên nghẹn lại, hiển nhiên bị thái độ của Tư Duệ làm cho không biết phải thế nào.

Nhưng Tư Duệ lại không hề để ý, đi về phía phòng Lăng phu nhân.

“Giúp tôi chăm sóc cô ấy.” Lăng Hạo nhìn Lý Hàn Trạc.

“Không cần anh nói, thiếu gia tôi đây sẽ chăm sóc tốt cho tiểu bạch thỏ.”

Lăng Hạo vỗ nhẹ đầu Hạ Huyên: “Anh sẽ mau giải quyết vấn đề, đừng lo lắng.”

Hạ Huyên cắn môi, gật đầu.

Lăng Hạo nhìn theo bóng dáng của cô, trong lòng có chút cảm giác quái dị, hôm nay Giang Tử Yên thật không bình thường, rồi vội vã đuổi theo cô vào trong.

Tư Duệ và Lăng phu nhân đợi đến khi bữa tiệc bắt đầu mới cùng nhau đi xuống, Lăng Hạo đã không thấy đâu, có lẽ anh ta không yên tâm về Hạ Huyên.

Đối với loại sự tình xã giao này, Tư Duệ rất không thích, nhưng trong giới thượng lưu này, xã giao lại vô cùng cần thiết.

Những người này có tiền có thế, cái gì cũng có, ngoài thích buôn chuyện ra cũng chỉ thích so đo với nhau.

So cha, so chồng, so con, cứ như thể người nào hơn thì người ấy đẳng cấp hơn vậy.

Lúc tiệc rượu kết thúc đã gần 10 giờ, Lăng phu nhân gọi Lăng Hạo đưa cô về. Dọc đường chẳng ai nói một lời nào.

Giang Tử Yên sống khá xa bố mẹ, họ cũng không để ý nhiều chỉ cần cô đừng làm điều gì quá đáng là được. Tư Duệ cầm điện thoại di động ném quăng đi, từ đống hỗn tạp trong chăn tìm được chiếc máy tính xách tay của nguyên chủ.

Tư Duệ đầu tiên lục soát tên của nguyên chủ, không có tin tức gì lớn, cô lại đem bộ phim tình yêu tuổi thanh xuân mà nguyên chủ đóng vai chính ra xem tổng thể một lần, kỹ năng diễn xuất của nguyên chủ rất bình thường, không có gì nổi bật, nhưng bởi vì là phim về tuổi thanh xuân, diễn xuất cũng không phải là quan trọng lắm, lớn lên đẹp là được.

Hazzi, giới giải trí à!

Lại còn đứng đầu nữa bỗng nhiên cảm thấy nguyện vọng này thật khó chơi.

Ngày mai sẽ có một buổi thử vai phim " ngôi sao của anh" theo kịch bản thì Hạ Huyên sẽ nhận được vai nữ chính. Tư Duệ bèn đi thử vai nữ phụ chính trong phim.

Quản lý của Nguyên chủ tên là Lam Tuyết , trong giới được gọi là ngón tay vàng. Lam Tuyết đã từng dẫn dắt, quản lý rất nhiều người, thế nhưng người mà cô quản lý từ đầu đến cuối lại chỉ có một mình Nguyên chủ.

Người trong giới ai ai cũng đều ngưỡng mộ Nguyên chủ có một người quản lý tốt như vậy.

Vị quản lý này cũng coi như đối xử với Nguyên chủ không hề tệ. Cuối cùng khi Nguyên chủ gặp chuyện, cô còn cố gắng đi tìm quan hệ khắp nơi, muốn giúp Nguyên chủ một tay.

Thế nhưng khi đó Nguyên chủ đã đắc tội với nam chính, những người đó đều phải kiêng dè thế lực của nam chính, đâu có ai dám giúp đỡ Nguyên chủ.

Mặc trên người một bộ đồ công sở nghiêm túc, ngoài ba mươi tuổi, tóc ngắn, nhìn qua cảm thấy khôn khéo giỏi giang.

Lúc ở bên ngoài đi qua đi lại gọi điện thoại. Không biết người đầu dây bên kia nói những gì khiến Lam Tuyết tức giận kinh khủng đến ném điện thoại xuống nền đất.

Điện thoại bị đập mạnh xuống nền đất, màn hình vì bị chịu một lực mạnh mà nứt thành vô số đường chồng chéo lên nhau.

Tư Duệ: “…”

Ừm… Vị quản lý này cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tính tình là quá nóng nảy, lại còn thích đập điện thoại.

Một tháng chị ta thay điện thoại đến ba bốn lần.

Thấy cô vào chị ta cũng bình tĩnh lại đôi chút:

" Tử Yên, tối nay có một tiệc rượu em nhớ chuẩn bị nhé. À phải rồi sao tự nhiên em lại nhận vai nữ phụ kia. Đó cũng chỉ là một bộ phim bình thường mà nếu em muốn còn dư khả năng để vào vai chính mà? "

Bảo bà cướp vai của nữ chính đâu có ngu:

" Em muốn thử đổi vai thôi mà chị. Tiệc rượu mấy giờ ạ? "

" Em chuẩn bị nhé có rất nhiều nhân vật tầm cỡ và có tên tuổi đấy 7h chị tới đón em." Lam Tuyết hình như có việc gấp gì đó nói xong liền vội vã rời đi.

Cô ngồi nguyên một chỗ không biết nên làm gì.

Đói.

Đói quá!

" Chị Tử Yên, làm sao vậy? " Người đi vào là cô gái vừa nãy, là trợ lý của nguyên chủ - Mỹ Lâm. Người đại diện không thể đi theo cô, cho nên bình thường đều là trợ lý Mỹ Lâm đi theo Tư Duệ.

"Chị đói bụng." Tư Duệ cuốn một lọn tóc, cầm túi trên bàn lên, nói:

"Chúng ta ra ngoài ăn cái gì đi."

"Chị Tử Yên, lát nữa là tới cảnh diễn của chị rồi mà còn chưa thay thường phục, đi ra ngoài bây giờ không hợp lý lắm! Hay là em ra ngoài mua cho chị? Chị muốn ăn gì?"

" Không sao đâu còn một tiếng nữa lận mà, đi ra ngoài mua chút đồ ăn thôi."Cuối cùng Mỹ Lâm đành nản lòng đi theo Tư Duệ đã ăn uống no nê quay về phim trường, cô đã đoán trước được cảnh tượng chị Lam Tuyết sẽ trừng phạt mình như thế nào, thật đáng sợ!

Vừa bước vào phim trường đã thấy chỗ cảnh quay lúc nãy tụ tập rất nhiều người.

"Cô không cố ý ư?" Uyển Dư tức giận ngút trời:

"Hạ Huyên, cô giả bộ vô tội làm gì, giả vờ cho ai xem?"

"Hạ Huyên, đừng tưởng là tôi không biết cô vào đây như thế nào, ai mà biết được cô có cởi sạch quần áo bò lên giường của ai đó hay không, tôi sẽ không để cô yên đâu."

Trên mặt Hạ Huyên đứng ở bên kia hiện rõ vẻ vô tội cúi gằm xuống dưới nói:

" Chị Dư Dư à, thực sự em không cố ý. "

Uyển Dư đi lại gần Hạ Huyên muốn tát cô ta một cái, vốn dĩ không có gì nghiêm trọng nhưng Uyển Dư lại là bạn thân của nguyên chủ nghĩ cô ta quyến rũ chồng của Giang Tử Yên lên vô cùng tức giận.

Tư Duệ bên kia lấy chai nước ép hoa quả chưa khui ở gần đó vặn nắp, còn thong thả uống một ngụm. Sau đó trong lúc hỗn loạn nắm lấy tay Uyển Dư nhẹ nhàng đẩy sang một bên, hất chai nước ép lên người Hạ Huyên

Không khí đột nhiên im lặng lạ thường.

Mùi nước cam tràn ngập xung quanh, váy trắng của Hạ Huyên ướt sũng lộ ra bộ đồ lót bằng ren bên trong.

Hạ Huyên bị hất nước đột ngột ngây người ra một lúc lâu mới phản ứng khoanh tay che ngực. Đúng lúc này Lăng Hạo xuất hiện nhìn thấy toàn bộ sự việc cầm áo vet khoác lên người cô ta.

Tư Duệ còn dư nửa chai nước nhét vào tay của Uyển Dư cũng đang hóa đá, khóe miệng khẽ cười: "Cô ta làm bẩn đồ của cậu phải không, cậu làm bẩn lại đồ của cô ta là xong, cãi vã ồn ào làm gì."

Cái này...

Đúng là rất đơn giản nhưng hơi thô bạo.

Mọi người xung quanh đều không dám thở mạnh, đây vốn dĩ là tranh chấp của Uyển Dư và Hạ Huyên. Uyển Dư là diễn viên hạng một, Hạ Huyên chỉ là diễn viên hạng ba nhưng sau lưng cô ta có người chống đỡ, cho nên tất cả mọi người đều không muốn đắc tội.

Hai người kia cãi nhau, bọn họ cũng chỉ có thể can ngăn mang tính tượng trưng.

Giang Tử Yên thì khác, cô hiện tại đã là lão đại trên cả diễn viên hạng một, tùy tiện nói một câu sẽ có vô số kịch bản đưa tới tay cô. Một lão đại như thế tại sao lại nhúng tay vào chuyện này chứ? Nhưng ai cũng biết Giang Tử Yên và Uyển Dư là bạn thân lên cách làm của cô cũng chẳng ai giám có ý kiến gì cả.

Còn Lăng Hạo thì tức giận quát lên:

" Cô điên à? "

" Lăng tiên sinh có thuốc không? " Tư Duệ một khuôn mặt cực kỳ diễm lệ, chỉ cần đứng một chỗ là có thể làm cho người ta không rời mắt được, mọi ánh sáng như tập trung toàn bộ về phía cô. Vẻ đẹp khi cô mỉm cười lại càng khuynh quốc khuynh thành thêm nữa.

" Sao cô lại động đến cô ấy? " Lăng Hạo nhíu mày cô hôm nay không giống như mọi khi không thèm giải thích đến một câu.

" Nhìn không thuận mắt được chưa? Nếu anh không thích câu truyện này tôi có thể suy nghĩ dựng thêm một kịch bản khác. "

Mọi người: "..."

Lăng Hạo: "..."

Thế gì có gì khác nhau cơ chứ. Bệnh viện tâm thần nào có bệnh nhân chạy trốn không mau chóng đến bắt đi chứ.

" Tiểu bạch thỏ nhà anh nói vô tình làm bẩn áo của bạn tôi. Tôi cũng chỉ vô tình làm bẩn lại có gì sai? Chỉ vô tình thôi. Trông coi người của anh cho cẩn thận vào đừng đến chỗ tôi cuội phá. Dư Dư đi ăn lẩu cay thôi." Tư Duệ cười híp mắt, giọng nói vô cùng trong trẻo, câu sau là cho Uyển Dư rồi cầm tay cô ta kéo đi.

Lúc trước còn nhấn mạnh bốn chữ (Chỉ vô tình thôi).

Mỹ Lâm ở đằng sau ngẩn người ra rồi vội vã chạy theo:

" Chị Tử Yên, đừng mà chị Lam Tuyết nói dạo này chị không được ăn nhiều, chị phải khống chế cân nặng. Vả lại chị vừa ăn hết một đống đồ ăn vặt xong mà. "

Lăng Hạo cũng đứng thất thần ở đó một lúc, đến khi bóng lưng cô biến mất mới dìu Hạ Huyên rời đi.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: