Chương 104: thần y yêu nghiệt thụ & giáo chủ biến thái công (56)

Edit: Cá
_____
Nghe đám người võ lâm ngươi một câu ta một câu khuyên bảo, Diệp Mộ Sanh bĩu môi nói: “Các ngươi không cần nói nữa, người Ma giáo ở đây vẫn tốt hơn đám người chính đạo hư tình giả ý (*) các ngươi. Ta nhắc nhở các ngươi vài câu, độc trên người các ngươi sắp phát tác, một khi phát tác thì sẽ đau đớn từ xương cốt cho đến tận tim, đau muốn chết luôn đó. Cho nên các ngươi vẫn nên tranh thủ trở về đi.”
(*) Hư tình giả ý: giả dối, không có ý tốt, thành ngữ tương đương: Khẩu phật tâm xà. 
“Còn chưa cút?” Ánh mắt lạnh lẽo của Quân Khanh Mặc nhìn vào đám người võ lâm. Thật muốn, thật muốn giết hết những người này.
“Diệp Mộ Sanh, ngươi dám tàn nhẫn như thế!” Mặc dù chưởng môn võ lâm ngoài mặt nắm lấy vũ khí chuẩn bị một trận đại chiến, nhưng thật ra là đã muốn mau chóng đi giải độc.
Đôi mắt Diệp Mộ Sanh đột nhiên trầm xuống, không vui nói: “Đúng thế, ta chính là nhẫn tâm độc ác, vậy thì sao? Ngươi có thể đối phó ta không? Nếu các ngươi còn chưa cút, vậy thì ta sẽ dạy cho các ngươi biết cảm giác sống không bằng chết là như thế nào, nên nhớ sư phụ của ta chính là Bạch Sầu, ta không hề thiếu thuốc độc…”
Diệp Mộ Sanh còn chưa dứt lời thì Giang Diệc Hàn bị thương đứng một bên đã đánh lén Diệp Mộ Sanh, nhưng hắn còn chưa kịp chạm tới Diệp Mộ Sanh thì đã bị Quân Khanh Mặc một chưởng đánh bay.
“Giang công tử!”
Trải qua một vài chuyện như vậy, đám người võ lâm càng hoảng sợ, có người còn mặc kệ tiền bối của mình mà dẫn đầu chạy trốn.
“Một đám phế vật!” Chưởng môn Võ Đương nhìn những người chạy trốn, cả giận nói.
“…… Phương pháp giải độc ngươi vừa nói có thật không?” Bang chủ Cái Bang hỏi.
“Giả, tin hay không tùy ngươi.” Diệp Mộ Sanh liếc mắt nhìn hắn một cái.
“Chúng ta vẫn nên trở về trước đi, ta tin Mộ Sanh sẽ không hại chúng ta, còn hai canh giờ nữa độc mới phát tác, bây giờ trở về vẫn kịp. Hơn nữa Tô cô nương cũng cần tìm đại phu trị liệu.” Thu Chỉ Vọng nhìn thoáng qua Diệp Mộ Sanh, nói với đám người võ lâm.
Thấy ánh mắt chưởng môn Võ Đương hung tợn trừng nương tử của mình, Quân Khanh Mặc không nói không rằng trực tiếp đả thương người, một chưởng đánh gã đến hộc máu: “Phụt!”
“Cút!” Quân Khanh Mặc lạnh lùng nói.
Quân Khanh Mặc và Diệp Mộ Sanh đều làm cho đám người võ lâm sợ hãi, cuối cùng quyết định rút lui, mặc dù không cam tâm tình nguyện.
Trước khi rời đi, Diệp Mộ Sanh gọi Thu Chỉ Vọng lại, ném cho y mấy bình thuốc: “Nếu ngươi bị ma công của Quân Khanh Mặc đả thương thì nhớ bôi cái này.”
“Ừm, ngươi nhớ tự chăm sóc mình thật tốt.” Thu Chỉ Vọng gật đầu, y biết Diệp Mộ Sanh chỉ muốn khiến cho bọn họ rời đi, kỳ thật không hề muốn đả thương bọn họ. Hơn nữa nếu Diệp Mộ Sanh không tới, chỉ sợ hiện giờ người võ lâm đều đã ngã xuống.
Sau khi chờ đám người võ lâm đi hết, Quân Khanh Mặc nhìn thủ hạ xung quanh mình một cái, sau đó bế Diệp Mộ Sanh lên, thấy Diệp Mộ Sanh không có phản kháng, hắn bèn nói: “Nương tử, chúng ta về phòng.”
“Ừm.” Diệp Mộ Sanh gật đầu.
Trong viện, hoa hải đường đã bắt đầu héo tàn, cánh hoa rơi đầy đất, Quân Khanh Mặc ôm Diệp Mộ Sanh từ từ hạ xuống, dẫm vào hoa rơi trên mặt đất.
Quân Khanh Mặc đặt Diệp Mộ Sanh lên trên bàn đá, rồi ôm Diệp Mộ Sanh vào trong ngực, ngửi thấy mùi hương trên người Diệp Mộ Sanh, hắn nhẹ nhàng cười nói: “Nương tử, ta yêu ngươi.”
Nào biết Diệp Mộ Sanh lại đột nhiên đẩy Quân Khanh Mặc ra, cậu nhăn mày lại, hừ lạnh một tiếng: “Yêu ta á? Yêu ta chính là vào lúc quan trọng thì vứt bỏ ta? Nếu không phải Trần Phong giải huyệt cho ta, thì chắc hiện giờ ta còn đang ở trong mộng đẹp.”
Kỳ thật Trần Phong cũng là vì lo lắng an nguy của Quân Khanh Mặc nên mới giải huyệt cho Diệp Mộ Sanh, nhưng sau khi Diệp Mộ Sanh tỉnh lại thì Trần Phong lại cảm thấy hối hận, nhưng đã quá muộn rồi, hắn còn bị Diệp Mộ Sanh điểm huyệt. Bởi vậy cho tới bây giờ Trần Phong vẫn còn đứng không nhúc nhích ở trong phòng khách điếm.
“Ta không có vứt bỏ ngươi… Ta chỉ là… Ta sai rồi.” Quân Khanh Mặc vừa định giải thích thì bị Diệp Mộ Sanh trừng mắt một cái, lập tức nhận sai.
“Hôm nay tạm tha, Quân Khanh Mặc, ngươi nhớ kỹ cho ta, về sau nếu ngươi muốn đi tìm chết, cũng không được vứt bỏ ta! Cho dù chết ta cũng muốn chết một chỗ với ngươi!” Diệp Mộ Sanh ngẩng đầu, túm lấy cổ áo Quân Khanh Mặc, gằn từng câu từng chữ.
“Vi phu đã biết, nương tử.” Quân Khanh Mặc vươn tay xoa đầu Diệp Mộ Sanh, trong mắt hàm chứa sủng nịch, khóe môi giương cao: “Nhưng mà đã có ngươi rồi, làm sao ta muốn chết được, chúng ta phải cùng nhau sống hạnh phúc.”
【 chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn, Boss phản diện đã được chữa khỏi thành công, khen thưởng 1000 tích phân, hiện tại cậu có 2480 tích phân. Xin hỏi ký chủ muốn tiếp tục lưu lại hay không. 】
【 lưu lại. 】
_______
Cá: chúc mừng ngày quốc khánh 2.9, cấp phúc lợi 2 chương (☆▽☆)

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: