Chương 23: Khẳng định qua ánh mắt là con người thủ đoạn độc ác

Đêm khuya thanh vắng, Hồng Tụ như mọi ngày hầu hạ Tiêu Dư An tắm rửa đánh răng, sau đó đợi người nghỉ ngơi rồi mới rời đi.

Tiêu Dư An mới vừa nằm lên giường, đột nhiên hỏi: “Hồng Tụ, trong Cảnh dương cung có phải có một vị cầm sư?”

Hồng Tụ suy nghĩ một chút, rồi đáp: “Hồi hoàng thượng, có.”

Thấy Tiêu Dư An gật gật đầu, Hồng Tụ trong lòng hạnh phúc hỏi: “Hoàng thượng có phải là muốn… …”

“Không phải! Ta chỉ hỏi thôi! Không có ý gì khác! Đừng có đoán mò quá mức!” Tiêu Dư An lập tức cắt đứt lời cô.

Hồng Tụ cúi đầu hành lễ, nói: “Là nô tỳ ngu đần, tên Hiểu Phong Nguyệt đó nhập cung đã một năm, hoàng thượng chưa từng nhìn hắn lấy một lần, hôm nay tại sao lại đột nhiên nhắc đến?”

Dẫu sao cũng ngẫu nhiên nghe thấy tiếng cầm hai lần, cũng sẽ hiếu kỳ người đàn là ai, thì ra tên gọi là Hiểu Phong Nguyệt.

Tiêu Dư An ở trong não đem cái tên này trước trước sau sau lục lọi hai lần, cũng hoàn toàn không có ấn tượng, xem ra là một nhân vật đến nguyên tác cũng chưa từng nhắc đến.

Tiêu Dư An nói: “Chỉ là đột nhiên thấy hứng thú, đừng để tâm đến,”

Hồng Tụ gật gật đầu, thổi tắt đèn đuốc bên cạnh giường, bên cạnh có tiếng thở nên Tiêu Dư An ngủ rất nhanh, chưa đầy một lát thì đã âm thầm ngủ đi.

Thấy Tiêu Dư An ngủ rồi, Hồng Tụ lặng lẽ rời đi, ngoài Tẩm cung trăng sáng vằng vặc, đêm sắc mênh mông, Hồng Tụ quấn chặt quần áo, cả người đầy tâm sự.

Lời của Triệu công công trước đó vẫn ở trong tim Hồng Tụ đuổi hoài không đi, nếu là ngày trước Hồng Tụ lúc nào cũng quay về nghỉ ngơi, nhưng lần này cô ấy lại không tự chủ được hướng Cảnh dương cung mà đi.

Gian phòng của Án Hà Thanh ở cuối phía đông của Cảnh dương cung, bởi vì cấm đi lại ban đêm, cho nên những lúc này, Cảnh dương cung đêm khuya canh vắng, mọi tiếng động đều im ắng.

Hồng Tụ cũng chỉ là do suy nghĩ sự việc mới vô tri vô giác mà tìm đến nơi này, cô ấy đang chuẩn bị rời đi, lại nhìn thấy sân vườn ở cuối phía đông có bóng người!

Hồng Tụ giật hơi mình, ánh trăng trong veo sáng chói rọi lên lớp tuyết lạnh lẽo, rọi lên chạc cây khô, rọi lên con mắt trông xa rất lâu của Án Hà Thanh.

Mảnh đất rộng lớn ở nơi xa vạn lý bên ngoài, từng là cố hướng của hắn, xương trắng tích lũy dưới mảnh đất đó, từng là cố nhân của hắn.

Tay phải của Án Hà Thanh giữ chặt lấy một cây trâm ngọc, đáy mắt có không cam lòng, hối hận, đoạn tuyệt, lần nữa nâng mắt lên, sóng mắt lưu chuyển, toàn bộ là hàn ý.

Hồng Tụ toàn thân sợ hãi, cả đầu toàn là cái câu khuyên bảo đó của Triệu công công: người của Cảnh dương cung này là sẽ đưa đến bên gối của hoàng thượng, nếu ngươi đưa phải con sói đến, làm tổn thương đến cọng tóc hoàng thượng… …

Mà hiện giờ, Triệu công công đang ngồi dựa trên ghế thái sư nghỉ ngơi uống trà, Phùng quản sự một bên nịnh hót thay hắn đấm chân, một bên hỏi: “Triệu công công, ngài nói Hồng Tụ đó chung quy cũng chỉ là một nữ tử, phụ nữ lòng dạ yếu đuối, cho dù đã nghe lọt tai lời của ngài, thì có thể làm ra được gì chứ? Ngày tháng ở Cảnh dương cung của tên Án Hà Thanh đó, sợ là sẽ rất là thoải mái a.”

Triệu công công nghe xong, giễu cợt lắc đầu: “Ta chỉ sợ cô ta nghe không lọt lời của ta.”

“Eh? Triệu công công không lẽ đã sắp xếp người ở Cảnh dương cung rồi ư?” Phùng quản sự vô cùng kinh ngạc.

Triệu công công ghét bỏ mà nhìn Phùng quản sự một cái: “Ngươi a, bất cứ chuyện gì cũng không biết đi thăm dò nghe ngóng?”

Phùng quản sự vâng vâng dạ dạ: “Thỉnh giáo công công.”

Triệu công công nói: “Ngươi có biết Hồng Tụ đó vào cung bao nhiêu năm không?”

Phùng quản sự chùi chùi mồ hôi lạnh: “Nô tài ngu đần, không biết.”

“Hứ.” Triệu công công xì mũi coi thường, “Cô ta a, năm mười tám tuổi vào cung, đến nay đã hơn năm năm, ngươi có biết vì sao chưa qua ba năm, cô ta là có thể nắm giữ Cảnh dương cung không?”

Phùng quản sự lắp bắp: “Nô tài, nô tài… …”

Triệu công công tiếp tục nói: “Ta nói cho ngươi biết một chuyện, cấm luyến của Cảnh dương cung đã từng bị tra ra có thích khách, cái tên thích khách này lẽ ra là nên lập tức xử tử, nhưng mà dung mạo của hắn lại làm cho hoàng thượng vô cùng thích thú, hoàng thượng tâm ngứa ngáy khó chịu, lại kiêng dè vũ lực của mỹ nhân, thế là đem người này giao cho Hồng Tụ. Ngày thứ hai sau đó, tên thích khách này bị cắt đứt hết gân tay gân chân, lại bị đánh vỡ hết răng, sau đó đưa đến bên gối hoàng thượng.”

Nói xong, Triệu công công không quan tâm đến Phùng quản sự đang cực kỳ sợ hãi, từ trên ghế thái sư đứng lên, khom người gõ gõ vào đằng sau chân già lạnh lẽo của mình: “Già rồi già rồi. có những thứ, không thể so a.”
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: